Đường Mạn lau nước mắt, cô trả lời thật kiên quyết: "Không,
con không thể tha thứ."
Trương Thụy Hằng thở dài bất lực.
Đường Mạn nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, người đến người đi,
đều mang tâm sự, ai ngờ tâm sự trong lòng cô cũng chằng chịt như mạng nhện?
Cô cười khổ: "Con không thể tha thứ, Khải Hiên biết bản thân
mang bệnh nặng, không muốn làm cho người phụ nữ đó vì anh ấy mà nóng ruột nóng
gan, vì anh ấy mà đau lòng rơi lệ, thế là anh ấy tìm đến con như một vật thay
thế, anh ấy vốn tưởng rằng con cũng có thể chơi đùa phong trần thật thoải mái,
nhưng mà không phải, con rơi vào đó sâu hơn anh ấy, yêu đau đớn hơn anh ấy. Anh
ấy không thể kết thúc, chỉ có thể tiếp tục đóng kịch, kết quả, phạm thêm một
sai lầm nữa, con có thai, trở thành nhân vật quan trọng xoay chuyển trời đất, vị
trí của con quan trọng không phải bởi vì con là chính con, mà là bởi vì con
đang mang đứa bé này, trên người nó phải đeo mang hy vọng và gánh nặng, có đúng
không?"
Trương Thụy Hằng bị một lời của cô vạch trần tâm sự, có chút
xấu hổ, nhưng giờ phút này ông không có cách nào đeo mặt nạ tiếp tục đóng kịch
nữa, chỉ có thể tiến hành trò hề chữa tốt thành xấu này đến cùng.
"Đường Mạn." Trương Thụy Hằng bất đắc dĩ, ông đành phải mềm
mỏng cầu xin con dâu, "Con cũng thấy ba và mẹ con đã đến tuổi gần đất xa trời rồi,
vì Khải Hiên, vì nhà họ Trương, tha thứ cho chúng ta, sinh đứa bé ra, họ Trương
sẽ không bạc đãi con."
Đường Mạn cười lạnh trong lòng, họ Trương sẽ không bạc đãi
mình, đúng, tiền là trên hết, sẽ không làm cô thua thiệt, nhưng mà tình cảm ở
đâu, đạo đức ở đâu chứ?
Cô lê bước trĩu nặng, bước đi khó nhọc, dáng đi lảo đảo, mặt
trời không ánh nắng, đóa hoa phai màu, cả thế giới, bao la một mảnh.
Trở lại phòng cấp cứu, Trương Khải Hiên đã tỉnh lại, thấy
hai mắt của cô sưng húp, anh đã hiểu.
Bà Trương và Chu Duyệt ra ngoài, hiện tại, chỉ còn lại hai vợ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!