Sáng sớm hôm sau, Đường Mạn rời giường sớm, cô đích thân đi
chuẩn bị bữa sáng cho Trương Khải Hiên, hai người giúp việc của họ Trương, người
lớn tuổi cô gọi là vú Trương, đang bận rộn ở phòng bếp, người trẻ tuổi tên là
Tiểu Lệ, đang ở phòng của Chu Duyệt dỗ dành Trương Vũ Đồng thức dậy thay quần
áo. Thấy Đường Mạn đi vào phòng bếp, vú Trương lập tức hoảng hốt, không ngừng mời
cô ra ngoài.
Đường Mạn giải thích, "Tôi chỉ là muốn nấu canh cho Khải
Hiên."
Vú Trương cấp tốc nói không được, "Chuyện này sao có thể chứ,
nếu để cho bà Trương trông thấy, tôi không có cách nào để báo cáo lại."
Bất luận Đường Mạn kiên trì thế nào, vú Trương vẫn cứ trấn
giữ phòng bếp, mời cô ra ngoài, cô đành chịu, buộc phải bất mãn quay về phòng gọi
Trương Khải Hiên thức dậy, vừa vào phòng thì phát hiện anh không có trên giường,
cửa phòng tắm cũng mở ra, cô tùy tiện liếc mắt một cái, nhất thời hét lên sợ
hãi.
Trương Khải Hiên ngã trên nền gạch ở phòng tắm, ngất xỉu.
ng Mạn ở bên ngoài phòng cấp cứu ra sức giậm chân, tất cả
người nhà họ Trương ngoại trừ Trương Vũ Đồng ra thì những người khác đều ở đây,
mọi người ai cũng đều nín thở định thần, như đang đối diện với kẻ địch.
Giờ phút này, Đường Mạn rất muốn mẹ chồng có thể ôm cô vào
trong lòng, an ủi cô một chút, nhưng bà Trương cũng gấp gáp, căn bản không để ý
tới cô.
Trong lòng Đường Mạn đặt dấu chấm hỏi, Trương Khải Hiên bị bệnh
gì, tại sao lại ngất xỉu, tại sao tinh thần lại hôn mê, tại sao phải khẩn cấp
đưa vào phòng cấp cứu, tại sao, tại sao, mọi người có cái gì đó gạt cô.
Giọng cô nghẹn ngào hỏi Trương Thụy Hằng, "Ba, xin ba nói
cho con biết."
Trương Thụy Hằng liếc nhìn cô một cái, muốn nói lại thôi.
Đường Mạn càng lúc càng cảm thấy không rõ, lúc này, Chu Duyệt
ngồi sát bên cạnh cô, kéo đầu cô lại, tựa vào trong lòng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!