Mọi thứ đến quá đột ngột, nằm trên chiếc giường mềm mại rộng
lớn trong phòng ngủ của Trương Khải Hiên, Đường Mạn dường như mới tỉnh lại từ
trong những suy nghĩ thật mơ hồ.
Kết hôn?
Quá nhanh.
2 tháng trước, lúc tiễn Harao đi, cô cố gắng lấy hết dũng
khí, vừa hồi hộp vừa dũng cảm tỏ tình với anh, người tôi thích là anh, không ngờ
2 tháng sau, cô lại có thể nằm trong biệt thự nhà họ Trương, trở thành vợ của
Trương Khải Hiên.
Quả thực tốc độ như đua xe, khiến cô đầu váng mắt hoa, sao nổ
đầy trời, nhưng mà, khoảnh khắc cầm lấy tờ giấy chứng nhận kết hôn kia, cô
thanh tỉnh lại, thân phận của cô đã thay đổi, cô là vợ của Trương Khải Hiên, ở
trong cột người vợ là tên của cô, tên phía trên là Trương Khải Hiên.
Thế nhưng, dường như không có vui vẻ nhiều lắm? Cũng giống
như lần đầu tiên bạn nhìn trúng một bộ quần áo nào đó, muốn đến nỗi ăn không
ngon, ngủ không yên, bỗng nhiên, sau khi cực kỳ hứng thú mặc vào thì mới cảm thấy,
lại vô cùng khó chịu? Vui vẻ thật nhiều đồng thời cũng đi đôi với mất mác thật
nhiều?
Cô vỗ nhẹ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, tự nói với
chính mình: "Tao hy vọng mày có thể theo tao mãi cho đến già, tao sẽ đối xử thật
tốt với mày, sẽ không phụ lòng khối kim cương được gọt giũa công phu như mày
đây."
Ba và mẹ kế của Đường Mạn từ dưới quê vội vàng chạy đến, Đường
Mạn còn chưa dám nói với ba, chỉ quen biết nhau mới nửa tháng, cô khẽ nói với
ba: "Chúng con là đồng nghiệp, đã quen biết nhau rất lâu rồi… …"
Ánh mắt người nhà họ Trương rất sắc bén, liếc mắt một cái
nhìn ba mẹ của Đường Mạn liền nhìn ra bọn họ thích nịnh bợ, cho nên lễ phép bàn
bạc chuyện hôn sự với ba và mẹ kế của Đường Mạn, tiền gửi biếu vô cùng dày, làm
mẹ kế của Đường Mạn cười không khép miệng lại được.
Lúc đó, Đường Mạn muốn rớt nước mắt, bởi vì ba và mẹ kế ở tại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!