Ở sân thể thao của công ty, Đường Mạn thấy Trương Khải Hiên
mặc đồng phục chơi tennis đang đánh tennis với đồng nghiệp.
Cô đứng bên sân, có chút chần chừ, muốn gọi anh nhưng lại có
chút giận dỗi.
Đồng nghiệp thấy Đường Mạn, lập tức ra hiệu dừng lại, lấy cớ
nghỉ ngơi, để thời gian lại cho họ.
Trương Khải Hiên cũng nhìn thấy Đường Mạn, "Đến rồi?" Anh
nói như không có việc gì, sau đó vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, ý bảo cô ngồi xuống,
còn mình thì lấy nước khoáng ra uống.
Anh nhủ thầm, phụ nữ, rốt cuộc vẫn không trụ được, cho nên
thật may mắn là ngày hôm qua anh không có đi dỗ dành cô trước.
Đường Mạn mấy lần muốn nói lại thôi, nhưng lại không có cách
nào để mở miệng được, rốt cuộc Trương Khải Hiên lên tiếng trước: "Tìm anh có việc
gì?"
Nghe thấy lời anh nói có hơi lạnh lùng, Đường Mạn liền nhụt
chí, cô không biết mở miệng nói thế nào, lúc này lại càng lúng túng hơn.
Trương Khải Hiên cũng không để ý đến cô, anh nhàn nhã bắt
chéo chân, tầm mắt lại dõi theo bóng của người khác, xem thật thú vị.
Đường Mạn đột nhiên cảm thấy xót xa, cô khẽ hỏi: "Khải Hiên,
anh thích em không?"
Anh hừ một tiếng, nhíu mày, "Lại nữa."
Đường Mạn ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, cô hỏi lại lần nữa,
"Anh, thích em không?"
Trương Khải Hiên ném chiếc khăn mặt sang bên cạnh, "Không,
anh không thích."
Đường Mạn đứng phắt dậy, cắn chặt cánh môi, xoay người rời
đi, Trương Khải Hiên cũng nổi nóng, anh ở sau lưng trầm giọng nói một câu: "Đi
rồi đừng quay đầu lại."
Đường Mạn dừng bước, đi rồi đừng quay đầu lại, đây là câu trả
lời của anh? Cô hy vọng anh sẽ đuổi theo biết bao nhiêu, giữ cô lại, nói năng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!