Vào thứ sáu, Trương Khải Hiên hẹn cô đến biệt thự nghỉ mát cạnh
biển chơi, Đường Mạn cứ lượng lự mãi, phải qua đêm? Trong lòng cô đương nhiên
lo lắng bất an, nhưng cô thật sự không có cách nào để từ chối anh.
Trương Khải Hiên đặt phòng ở biệt thự nghỉ mát, khi Đường Mạn
bước vào căn biệt thự theo kiểu Tây này, nhất thời hân hoan, cô nói: "Trong này
thật sự có nhiều đồ dùng xinh đẹp như thế này sao, thật là muốn lén mang đi một
hai cái."
Trương Khải Hiên đùa cô: "Em đó, mọi người đến đây đều là
người có tiền có địa vị, ai lại lái BMW đến xách chai rượu tây của người ta
mang đi? Chúng ta rốt cuộc là người nghèo sao."
Đường Mạn cười ha ha: "Em hả, vốn dĩ là dân quê mà, anh
không biết sao? Nhà của em ở nông thôn đó."
Trương Khải Hiên chỉ cười, "Thật không? Hóa ra là vịt con xấu
xí biến thành thiên nga."
Đường Mạn đặt ba lô của mình vào căn phòng ở trên lầu,
Trương Khải Hiên đã đứng dưới lầu chờ cô. Anh nắm tay cô cùng đi ra ngoài bờ biển
ngắm phong cảnh, hai người đi chân trần bước chậm rãi trên bờ cát, đến tối lại
đi đến tiệc nướng của khách sạn cạnh biển để ăn đồ nướng, sau khi ăn xong, thấy
phòng nghe nhạc của khách sạn đúng lúc sắp chơi nhạc.
Đường Mạn nói: "Em cũng không phải quá mê nhạc, nhưng có đôi
khi em cũng biết ra vẻ thanh nhã, chi bằng chúng ta cũng đi nghe một chút đi?"
Anh cười gật đầu: "Được thôi."
Hai người cùng đi vào phòng nghe nhạc, nhưng giữa lúc đang
nghe nhạc, điện thoại của anh bỗng rung điên cuồng, hết cách anh đành lui ra
ngoài nghe điện thoại, chỉ lát sau anh trở về nói với Đường Mạn, "Đường Mạn, em
cứ xem đi nhé, chờ anh một lát anh sẽ quay lại đón em."
Nhưng mãi cho đến khi buổi hòa nhạc kết thúc anh cũng chưa
quay lại, Đường Mạn hơi sốt ruột, cô gọi điện cho Trương Khải Hiên, điện thoại
luôn nhắc là tạm thời không liên lạc được, tất cả người xem đều rời khỏi phòng,
ngay cả nhân viên cũng làm xong công việc, mà anh vẫn chưa quay lại, Đường Mạn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!