Chương 9: Hỏa hoạn

Nháy mắt hơi nước lạnh lẽo từ khắp mọi phía theo nhau lại gần.

Tràn ngập mà đến.

Bủa vây chặt chẽ lấy cô.

Tiết trời tháng tư, không phải ít nhất cũng nên có một chút độ ấm hay sao?

Như thế nào còn như vậy……….

Lạnh.

Nước cũng không sâu, Ngô Đồng cũng không có bị thương.

Chỉ là cả người ướt đẫm.

Những hạt nước nhỏ giọt trên sợi tóc cô, lướt nhẹ qua ánh mắt, rồi tạo thành những dòng suối chảy xuôi hai bên má.

Tầm mắt Ngô Đồng lúc này có chút mơ hồ, mơ hồ nhìn đến một người ngồi xổm ở thành bể bơi, vươn cánh tay ra hướng về phía cô.

Như vậy bình tĩnh, sắc mặt vẫn như trước không hề thay đổi.

Cô hận hắn, hận hắn lạnh lùng, hận hắn thờ ơ, hận hắn đối với bất kể chuyện gì xảy ra cũng không có một chút dao động hay sợ hãi ——

**************

Hướng Tá ngẩn ra.

Hắn nghĩ đến chính mình có lẽ nhìn lầm.

Nữ nhân này, ánh mắt này, tựa hồ là xuyên thấu qua hắn nhìn đến một người khác.

Cánh tay của hắn lúc này đang bị cô cầm chặt. Tay cô rất lạnh. Hắn khẽ rùng mình.

Đột nhiên Ngô Đồng dùng sức kéo mạnh, không cho bất luận kẻ nào thời gian kịp phản ứng.

Trong chớp mắt, cả người Hướng Tá bị chìm vào trong nước. Tình trạng của hắn bây giờ chỉ có thể hình dung bằng hai chữ "thê thảm".

Có lẽ bên này động tĩnh quá lớn, thời điểm Ngô Đồng đi lên, mọi người chung quanh đã tụ tập thành một vòng lớn đợi xem náo nhiệt. Những người đó mang vẻ mặt tò mò hết nhìn cô rồi lại quay ra nhìn Hướng Tá.

Trương Mẫn Thái cũng ở trong số đó. Cô ta nhìn Ngô Đồng, trên mặt không một biểu tình. Sau đó đi vòng qua cô, đến chỗ Hướng Tá.

Tình cảnh so với lúc trước đã khác biệt, đổi thành, Ngô Đồng trên bờ, Hướng Tá trong nước.

Hướng Tá thật không biết mình khi nào thì đắc tội nữ nhân này, khuôn mặt cứng lại hiện lên vẻ nghi hoặc.

Ở giữa sân, người quản lý liên mồm hướng khắp nơi nói xin lỗi, những vị khách ở đây có ai mà không phải là người gia thế, ai cũng không thể đắc tội. Quản lý quay qua hỏi Ngô Đồng và Hướng Tá có muốn một gian phòng để sửa sang lại một chút hay không.

" Hai vị có thể đưa quần áo đi giặt, rất nhanh liền…………."

"Không cần"

Ngô Đồng lắc đầu, đánh gãy lời nói của quản lý.

Sau đó dưới tầm mắt chú ý của tất cả mọi người, cất bước rời đi.

Hướng Tá ở phía sau nhẹ giọng kêu, trong lời nói có chút lo lắng: " Cô như vậy làm sao trở về ?"

Ngô Đồng mặc kệ hắn, tiếp tục bước đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!