Trợ lý của Hướng luật sư nói cho Ngô Đồng địa chỉ.
Địa điểm tổ chức bữa tiệc đêm nay là tại khách sạn Trung Hoàn – một trong những khách sạn xa hoa nhất thành phố. Vừa hay Ngô Đồng buổi chiều cũng có công việc cần xử lý ở gần đó nên tiện đường.
Cô thuận tiện gọi cho Lý luật sự
- luật sư đương nhiệm vụ kiện của cô ra gặp mặt. Lúc nghe cô nói muốn đổi luật sư, anh ta cũng không có bất mãn như trong tưởng tượng của cô mà là thực sảng khoái đáp ứng chấm dứt hợp đồng.
Ngô Đồng trả cho luật sư 20 % tiền thuê đồng thời giao lại ít tài liệu. Đối với việc xử lý hồ sơ tài liệu cô hầu như không hề phải lo lắng chuyện gì bởi vì cả hai luật sư đều đã muốn làm tốt lắm.
Giải quyết xong xuôi mọi việc, hai người cùng nhau ăn một bữa cơm. Lúc chia tay, Lý luật sư chúc cô giành được chiến thắng. Cô cũng hướng luật sư nói cám ơn. Trong lúc hai người bắt tay, ánh sáng loang loáng của đèn flash chợt lóe qua mắt Ngô Đồng. Xem ra lại có tên chó săn nào đó đang lén theo dõi cô.
Ngô Đồng gần đây cũng coi như là được tôi luyện đi ra, đối mặt với phóng viên và máy ảnh gần như đã muốn thành thói quen.
Hiện tại, cô cũng xem như là nhân vật của công chúng đi? Nghĩ thế không khỏi có chút bật cười, lắc đầu.
Thời điểm đến ven đường đón xe cô rốt cục tìm được chỗ phát ra ánh đèn ban nãy – Tên phóng viên đó đang ngồi canh giữ ở phía đối diện.
Còn tự cho là mình đã ẩn nấp kỹ lắm, thỉnh thoảng còn vờ mở cửa bước vào trong.
Lúc này, một chiếc taxi thấy cô vẫy mà dừng lại.
Ngô Đồng cũng không biết chính mình khi đó là nghĩ như thế nào, khóe miệng đột nhiên cong lên tươi cười hướng hắn vui vẻ mà tiếp đón.
Sau lên xe, đóng cửa, nghênh ngang rời đi.
Hôm nay tâm tình thật sự là thoải mái, dù sao thăng chức tăng lương đối với cô mà nói là chuyện tốt.
Ngô Đồng buổi tối sợ là về trễ nên gọi điện báo cho con một tiếng. Thằng bé nghe thế thì xị mặt ra, ngữ khí bất mãn cảm thấy mình trong lòng mẹ so với công việc không trọng yếu bằng.
Cô phải dỗ dành một hồi, nó mới chịu đồng ý đến nhà Trương gia ở cách vách ăn cơm. Bất quá có thêm một cái điều kiện, cô đáp ứng buổi tối cho nó cùng Trương Hàn Khả về nhà chơi trò chơi.
Đồng Đồng ở đầu kia vui vẻ hoan hô, Ngô Đồng bên này bất đắc dĩ lắc đầu cười cười. Vừa muốn gác máy, cô nhớ đến dặn con một câu:
" Không được khi dễ Khả Khả biết không"
"Con biết, con biết". Con trai lúc này còn ngại cô dài dòng a.
Ánh đèn đường rực rỡ mới lên, cả thành phố ngập chìm trong màn đêm lung linh huyền ảo.
Đến khách sạn, Ngô Đồng đi xuyên qua đại sảnh rộng lớn. Còn nhớ ai đó đã từng nói:"Bước vào đại sảnh của một khách sạn cũng giống như việc bắt tay một người nào đó mà bạn vừa gặp. Đó chính là ấn tượng đầu tiên". Ấn tượng đầu tiên của cô là sang trọng và lịch thiệp. Nó là sự pha trộn tinh hoa của hình thức và công dụng. Thời gian vẫn còn sớm, Ngô Đồng liền một mình đứng chờ trước cửa thang máy.
Rất nhanh thang máy đã đến.
Một thanh âm thanh thúy vang lên, cửa thang máy mở ra hai bên.
"Ting"
****************
Ngô Đồng đang muốn bước chân vào, đột nhiên trong lúc đó lại truyền đến một tiếng "Ting"
Ngô Đồng dừng lại, ngẩng đầu.
Trong thang máy là một đôi nam nữ.
Tay của nữ nhân kia còn đương giơ ra giữa không trung, tức giận đến nỗi ngực kịch liệt phập phồng.
Về phần nam nhân kia -
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!