Chương 6: Con,là Ba Cùng Mẹ……… Nghịch Lửa Mà Có!

Ánh nắng tươi sáng bắt đầu một ngày mới. Những tia nắng rực rỡ chiếu rọi vào từng ô cửa sổ của các tòa nhà, trải ra khắp nơi một bầu không khí ấm áp. Vài cơn gió như vô tình lướt nhẹ qua những tán cây, chọc cho những chú chim trú ẩn trong đó vỗ cánh bay đi. Tiết trời tốt đẹp thế này làm cho lòng người cũng vô tình trở nên ấm áp.

Thời gian nghỉ trưa.

Trương Mẫn Thái ở trong vòng vây của đám phóng viên giải trí nở nụ cười xinh đẹp động lòng người phối hợp tạo dáng cho họ pose hình.

Thật vất vả mới chen ra được khỏi đó, cô ta đi xuyên qua khu hành lang yên tĩnh, nói với người trợ lý theo sau: "Eric có gọi điện cho anh tìm tôi không".

Trợ lý lắc đầu tỏ ý không có.

Tia thất vọng chợt lóe qua nơi đáy mắt, Trương Mẫn Thái trở lại phòng nghỉ vội vàng rút di động của mình ra khỏi bao. Di động vừa khởi động trên màn hình hiển thị một cuộc gọi nhỡ. Hai mắt cô ta sáng ngời, mở nhanh ra xem. Nhìn đến cái tên người gọi đến trong nhật ký là "Mark", Trương Mẫn Thái sắc mặt thoáng trầm xuống. Nửa ngày sau cô ta mới khôi phục lại dáng vẻ tươi cười, nhấc máy lên gọi lại cho người kia.

" Hướng đại luật sư, anh như thế nào đột nhiên lại có thời gian rảnh gọi điện cho em a ?"

Âm cuối khẽ nhếch lên làm cho bất kì ai nghe được cũng có cảm giác rằng cô ta đang rất vui không hề có vẻ lo lắng, buồn phiền.

Đối phương ở đầu bên kia trầm thấp cười một tiếng: "Anh vừa về nước".

Thanh âm của nam nhân giàu có từ tính vang lên như một điệu nhạc:"Buổi tối anh có mở bữa tiệc tẩy trần, nếu em có thời gian thì đến tham dự. Sự hiện diện của em là vinh hạnh của anh".

************

Ngô Đồng từ văn phòng ở tầng 13 chuyển lên trên tầng 16, vượt cấp thăng chức nhanh chóng làm cho tất cả đồng nghiệp xung quanh đỏ mắt ghen tỵ.

Cô ngồi ở trước bàn làm việc mới, khẽ vặn cái cổ đau nhức. Hiện tại đang là thời gian ăn trưa, Ngô Đồng cảm thấy có chút đói bụng. Cô nghĩ có lẽ mình nên gọi cho cửa hàng tiện lợi mang cơm trưa đưa đến đây bởi công việc của cô chất cao như núi làm việc bù đầu mà vẫn chưa xong, không có thời gian đi xuống căn tin. Ngô Đồng vừa mới tiếp nhận vị trí này nên đối với công việc còn có nhiều chỗ chưa quen có lẽ cần phải một thời gian nữa mới tiếp ứng được.

Việc phụ trách một số khách hàng quan trọng đều rơi xuống trên đầu cô, ngày qua ngày chỉ biết càng có nhiều "chiếu cố" hơn.

Cuối cùng cũng nhập xong xuôi một phần số liệu, cô liếc mắt nhìn quyển lịch đặt trên bàn. Cách thời gian mở phiên tòa tiếp theo còn có 5 ngày.

Cô xoa bóp thái dương, kéo ngăn bàn lấy ra tấm danh thiếp mà Trương Mẫn Thái đưa cho.

" Backer and Mckenzie Law Firm: Mark Xiang".

Ngô Đồng cảm thấy có chút đau đầu, rời tầm mắt khỏi những chữ tiếng anh làm người ta hoa cả mắt kia, nhìn xuống phía dưới tìm được số điện thoại, lấy máy gọi.

"Xin hỏi đây có phải là văn phòng của Mạch luật sư không? Tôi tìm Hướng luật sư".

Cô gái ở đầu dây bên kia nói chuyện khách khí: "Xin lỗi, Hướng luật sư hiện tại không có ở đây, cô có muốn nhắn lại gì không ?".

" Tôi là Ngô Đồng, muốn tìm Hướng luật sư bàn chuyện vụ kiện".

"Nga, Ngô tiểu thư, xin chào". Giọng điệu khách sáo ban nãy đã trở nên thân thiết hơn.

"Xin chào"

"Theo như lịch trình, Hướng luật sư hôm nay sẽ về nước, cô ngày mai có thể đến văn phòng nói chuyện với ngài ấy. Bất quá Hướng luật sư có đặc biệt căn dặn nói nếu cô chờ không kịp cũng có thể tới khu biệt thự tìm ngài ấy. Hướng luật sư đêm nay có mở một bữa tiệc tẩy trần, thời gian thực không nhiều Ngô tiểu thư có thể trực tiếp đi đến buổi tiệc. Ngài ấy sẽ mang theo các tài liệu có liên quan tới vụ kiện."

Ngô Đồng hơi sửng sốt " Bữa ….. tiệc"

***********

Gần nửa tháng nay Lệ Trọng Mưu hầu như ngày nào cũng đến trường học của Đồng Đồng cùng ăn cơm với con. Hôm nay cũng không có ngoại lệ.

Bởi vì công việc có vài chỗ còn chưa có xử lý xong nên trên xe lúc này ngoại trừ Lệ Trọng Mưu cùng lão Tống còn có thêm Lâm Kiến Nhạc.

Lâm Kiến Nhạc quý này vốn nguyên bản là có 15 ngày nghỉ. Hắn ngay cả vé máy bay cùng khách sạn đều đặt cả rồi. Giờ nay hắn hẳn là nên ở trên bãi biễn hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp tiện thể ngắm các mỹ nữ mặc áo tắm hai mảnh mà không phải là ở chỗ này hì hục ngồi xử lý văn kiện. Ai số hắn thật là khổ a !!!!

Vài ngày trước Lâm Kiến Nhạc nhận được tin dữ: toàn bộ ngày nghỉ trong 3 năm này toàn bộ bị khấu trừ. Tuy rằng lão bản còn chưa nói cho mình nguyên nhân nhưng là Lâm Kiến Nhạc đại khái đoán cái có thể hiểu được. Vì thế lúc này vừa có một chút thời gian nhàn hạ liền trong lòng thầm nguyền rủa lão bản của mình: hắn nói dễ nghe thì là tính toán chi li mà nói khó nghe thì chính là keo kiệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!