Chương 5: Cuộc hẹn bất ngờ

Mọi hoạt động xã giao đêm nay toàn bộ bị hủy bỏ.

Lệ Trọng Mưu trở về thư phòng, bật webcam.

Vừa rồi tâm tình bị Ngô Đồng làm cho rối loạn, hắn suýt chút nữa thì quên mình còn có một cuộc hẹn. Trên màn hình, một người đàn ông đang ngồi nhàn nhã trên ghế giơ một ngón tay với hắn rồi chỉ vào đồng hồ ý bảo đã quá giờ hẹn. Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông tuy có chút mệt mỏi nhưng không làm mất đi khí chất cao ngạo vốn có.

Hắn cùng Lệ Trọng Mưu là bằng hữu nhiều năm, hai tập đoàn cũng có nhiều hạng mục cùng hợp tác. Lần này kế hoạch hợp tác của hai bên là hướng tới thị trường Mỹ. Lệ Trọng Mưu thường có thói quen làm việc ở thư phòng vì vậy người kia đối với bố trí trong này là vô cùng quen thuộc. Đêm nay, thời gian rảnh rỗi tương đối nhiều, bàn bạc xong kế hoạch hai người liền chuyển qua tâm sự.

" Ở nhà?"

"Uh". Lệ Trọng Mưu vuốt cằm:" Cậu ở đâu?"

"Công ty"

"Trễ như vậy còn không có về nhà" Theo như Lệ Trọng Mưu biết người này thập phần lưu luyến gia đình.

" Bị lão bà đuổi ra ngoài " Người kia ngữ khí rất là bất đắc dĩ.

Lệ Trọng Mưu nghe vậy thì gật đầu. Giống nhau đều là cá tính lạnh lùng, mỗi lần nghe hắn nói về chuyện gia đình Lệ Trọng Mưu thực sự ngạc nhiên song lại không tiện hỏi nhiều.

Nhưng là Lệ Trọng Mưu lại ẩn ẩn cảm thấy đêm nay có chút bất đồng.

Làm sao bất đồng? Lệ Trọng Mưu cũng không nói rõ được.

"Sao lại thế?" Lệ trọng Mưu tiếp tục đề tài ban nãy.

" Con gái mới sinh buổi tối luôn khóc ầm ỹ, mình mới chỉ oán giận một câu liền bị đá ra khỏi cửa". Bộ dáng tràn đầy oán giận cùng oán giận nhưng chính hắn lại bật cười.

Người này ở trên thương trường là một nhân vật tàn nhẫn. Làm việc không từ một thủ đoạn, giẫm đạp qua không biết bao nhiêu mạng người để ngồi lên vị trí hiện tại.

Nhưng mà giờ phút này lại cười ngây ngốc như một thiếu niên tuổi đôi mươi.

Gương mặt rạng rỡ như ánh mặt trời tươi sáng, không hề thấy chút vẻ lo lắng.

Lệ Trọng Mưu nhớ mang máng người này tựa hồ vài năm trước có nhận nuôi một đứa con trai. Nghĩ đến chữ "con" này, liền lưu tâm hỏi nhiều một câu:" Con trai đâu? Nó không có giúp cậu khuyên nhủ vợ?".

" Con cũng không nghe lời, mình về nhà nó ngay cả cửa cũng không thèm mở". Lệ Trọng Mưu hướng hắn cười.

Hình ảnh người cha thương con trên mặt hạnh phúc, xem ở trong mắt hắn, như thế nào lại có chút chói mắt.

Thời gian không còn sớm, hai người liền kết thúc buổi nói chuyện. Màn hình vụt tắt đen đi, chỉ còn lại ánh đèn màu xanh nhấp nháy ở nút mở.

Lệ Trọng Mưu chắp tay vòng qua đầu, ngửa cổ ra sau dựa vào ghế. Điều khiển nắm trong tay, ấn hạ chốt mở, trần nhà liền tách ra thành hai hiện ra một tầng kính thủy tinh trong suốt. Xuyên qua lớp kính dày màu trắng, Lệ Trọng Mưu đem bóng đêm thu hết cả vào tầm mắt. Tịch mịch. Trong đêm tối một vì sao bất chợt lóe lên, rồi vô tình nhảy vào tròng mắt của hắn, trong đầu hắn bỗng nhiên toát ra một cái ý nghĩ.

Cô khi đó vì sao lại dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn?

Đôi mắt cô lúc ấy lóe ra tinh quang cũng sáng như vì sao kia. Khi hắn dỗ con, Ngô Đồng cứ như vậy yên lặng chăm chú nhìn hắn, mơ hồ giống như…….

Tình thâm.

Giống như……..

Ngàn lời khó nói.

Đến khi hắn ngẩng đầu lên, cô lại kích động quay mặt đi. Lệ Trọng Mưu đứng thẳng dậy, khẽ vặn cổ, ngón tay theo thói quen gõ trên mặt bàn. Hắn có chút thất thần nên không nghe thấy tiếng đẩy cửa. Thẳng đến khi Trương Mẫn Thái lên tiếng: "Anh đang suy nghĩ gì mà nhập thần vậy ?".

Lệ Trọng Mưu lúc này mới giật mình mà phát giác. Cả kinh quay đầu. Liền nhìn thấy Trương Mẫn Thái đang bưng cốc sữa đứng ở cửa. Lệ Trọng Mưu xoa xoa mi tâm đứng dậy đi đến: "Sao e lại tới đây?".

Trương Mẫn Thái đi qua giao cốc sữa trong tay cho hắn. Thuận thế ôm lấy cổ hắn. Lệ trọng Mưu cũng khẽ nhấc cánh tay nghênh đón cử chỉ thân thiết của cô ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!