Chương 43: (Vô Đề)

Hai người yên lặng thật lâu, Trương Mạn Địch ngồi trong phòng khách chăm chú quan sát Lệ Trọng Mưu. Hóa ra, cũng có lúc khuôn mặt anh có biểu cảm như thế…

Cô thất thần, Lệ Trọng Mưu quay lại. Nhìn anh đến gần mình, tự dưng cô nghĩ, hiện tại chẳng khác gì thước phim quay ngược hồi ức, khi những anh chàng phải chờ đợi cô đi tới.

Đối mặt với anh, sự rung động này, dòng nhiệt huyết trong trái tim này, chưa bao giờ thay đổi. Trương Mạn Địch cố gắng kìm nén nỗi lòng, đứng dậy hơi cúi người: "Anh có việc, em đi trước nhé."

Cô không biết bây giờ anh nghĩ gì, hình như anh đang chịu đựng điều gì đó, vẻ mặt anh đầy bí hiểm. Chính vẻ mặt ấy lại khiến cho người ta mê mệt.

Thấy Lệ Trọng Mưu vuốt cằm, lòng Trương Mạn Địch trỗi lên cảm giác mất mát. Cô chỉ có thể mỉm cười tạm biệt.

Lái xe rời đi, mưa đêm lành lạnh, chạy được nửa đường, từ phía sau một chiếc SUV lao vụt tới, vội bật cần gạt nước, chiếc xe kia lướt vọt qua trước. Trương Mạn Địch đánh tay lái, nhìn biển số xe phía trước, tim cô căng cứng.

Cố nhìn lại lần nữa, cô xác định, đó là xe của Lệ Trọng Mưu.

i mắt Hướng Tá lộ vẻ hoảng sợ, nửa giây trước ngọn lửa trong anh bừng lên dữ dội, giờ đây bắt đầu dịu lại, anh hôn cô nhẹ nhàng, anh muốn cô quên đi tất thảy, tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc. Anh là cao thủ tình trường, anh biết làm thế nào để khiến một người phụ nữ lạc vào mê tình, anh hiểu làm làm thế nào để khiến cô ấy rung động. Anh hôn cô, mơn trớn làn da nhạy cảm, đặt tay cô quanh cổ mình.

Ánh mắt Ngô Đồng đần trở nên mông lung, tay cô nắm chặt tay anh, các khớp ngón tay tái nhợt, anh đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô, chiếc áo bị anh cởi ra dễ dàng. Anh nhấc bổng cô lên, chen người vào giữa hai chân cô, ôm lấy thân thể lạnh run.

Cơ thể cô vẫn lạnh như vậy, không sao, anh sẽ giúp cô khơi dậy ngọn lửa nóng bỏng. Anh ôm cô trong ngực, cúi đầu hôn sâu. Đôi môi anh như được đốt cháy.

"Đừng… ở đây…" Cả người cô cứng đơ, nghiêng đầu tựa thái dương vào bả vai anh. Hướng Tá cười khẽ, đột nhiên anh bế cô lên, đỡ mông cô, đặt cô ngồi trên bàn.

Ngô Đồng không dám sơ sẩy, sợ hãi ôm chặt anh. Cô nhìn anh, chần chừ.

Không phải anh, thì còn ai nữa?

Bỗng nhiên, cô thấy con người mình như trôi bồng bềnh trong thế giới, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, chỉ còn biết phụ thuộc vào anh. Bị anh đặt lên giường, cô mở to mắt, nụ hôn của anh trượt xuống, dây dưa trên ngực, những cái hôn ướt át in lên đó, và giữa hai chân…

Anh ngẩng đầu, nhìn cô: "Hãy cho anh, tất cả…", anh nói đầy bình tĩnh.

Ngô Đồng vẫn không chớp mắt, cô nhìn trần nhà, không nghĩ bất kì điều gì. Ở đây rõ ràng không có chút ánh sáng nào, sao mắt cô lại xót thế?

Càng lúc cảm giác xót xa càng mạnh, xộc thẳng lên mắt.

Cô cứ tưởng, nếu như cô không nháy mắt, thì nước mắt sẽ không rơi… Ngô Đồng cười với khoảng không trước mặt.

Một đôi tay che kín mắt cô. Hướng Tá dừng lại, giọng nói anh vang vọng trong bóng tối: "Đừng khóc."

Lời khuyên thật vô dụng, nước mắt của cô len lỏi qua khe hở giữa những ngón tay của anh, chảy ra bên ngoài, thấm ướt lòng bàn tay anh. Từng giọt, từng giọt dập tắt khao khát trong lòng.

Ngô Đồng trở mình, nằm co lại. Hướng Tá nhìn tấm lưng trần trụi của cô, rút tay về. Anh kéo chăn chùm kín người Ngô Đồng.

"Rất xin lỗi…"

Trong hoàn cảnh lúc này, nghe ba chữa ấy, tim Hướng Tá đột nhiên trống rỗng.

Chiếc xe của Lệ Trọng Mưu lao vun vút trong mưa đêm, Lâm Kiến Nhạc túm chặt dây an toàn, liếc nhìn đồng hồ tốc độ, kim chỉ sắp nhảy cả ra ngoài! Run rẩy: "Boss à, anh…"

"Câm miệng."

Lâm Kiến Nhạc im re, không hiểu nổi Lệ Trọng Mưu đi gặp Hướng Tá thì giải quyết được cái gì chứ? Kể cả Ngô Đồng và Hướng Tá có tình cảm với nhau thì sao? Ngô Đồng là gì của Lệ Trọng Mưu? Boss nhà anh lấy tư cách gì mà can thiệp?

Từ người Lệ Trọng Mưu toát ra loại áp bức vô cùng lớn, chiếc xe như bão táp phi thẳng trên đường. Lệ Trọng Mưu đạp phanh, bánh xe dừng ngay trước căn nhà, anh nhìn lên, sắc mặt trầm tĩnh đến đáng sợ.

Lâm Kiến Nhạc bất đắc dĩ, anh "được" phu nhân "nhờ" đến thăm Hướng Tá, vừa đúng lúc "được" dẫn theo Lệ Trọng Mưu lên lầu. Lâm Kiến Nhạc ấn chuông cửa, tim đập như đánh trống, không thể nào bình tĩnh nổi, liếc trộm Lệ Trọng Mưu, thấy boss nhăn mày không nói.

Thời gian chờ đợi dài như cả thế kỉ trôi qua, cuối cùng cửa phòng cũng mở ra, tự nhiên Lâm Kiến Nhạc thấy lo lo.

Bên trong cánh cửa mở hé, nửa thân trên Hướng Tá để trần, thấy ở ngoài có người, mặt Hướng Tá lộ vẻ khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!