Chương 40: (Vô Đề)

Chiếc máy bay bay hơn mười tiếng, bầu trời bên ngoài tối đen như mực, Đồng Đồng mệt mỏi được cô tiếp viên hàng không đưa đến phòng nghỉ nằm ngủ.

Lệ Trọng Mưu còn bận giải quyết một số tài liệu, anh muốn mau chóng xử lí xong, để khi đến Mỹ sẽ có nhiều thời gian dành cho Đồng Đồng.

Ngô Đồng được sắp xếp ở một khoang khác, cô định đến xem Đồng Đồng, lúc đi ngang qua, nghe thấy âm thanh gõ bàn phím vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Lệ Trọng Mưu trầm mặc ngồi tại bàn, chăm chú kiểm tra hai bản hợp đồng tiếng anh, Lâm Kiến Nhạc đứng bên cạnh, ghi nhớ chỉ thị của anh – đúng là cảnh tượng tiêu chuẩn trong công tác của Lệ Trọng Mưu.

Khi người đàn ông chuyên tâm làm việc luôn toát ra một loại sức hút đặc biệt, Ngô Đồng ngơ ngẩn ngắm anh hồi lâu, lúc Lâm Kiến Nhạc phát hiện ra cô, Ngô Đồng giật mình. Thấy Lâm Kiến Nhạc chuẩn bị báo với Lệ Trọng Mưu, Ngô Đồng vội đưa ngón trỏ lên môi, ý bảo anh ta đừng nói, sau đó cô lặng lẽ rời đi.

Hướng Tá ngồi trên chiếc sô pha rộng rãi, tập trung chơi BallGame trong điện thoại. Ngô Đồng quay lại khoang máy bay. Cô nhìn anh, cái nhìn xoáy sâu vào thân hình đang ngồi đó, dường như có chút gì thất vọng xâm chiếm lấy trái tim, Ngô Đồng nghiêng đầu, không muốn nhìn Hướng Tá thêm nữa.

Anh ấy không phải Lệ Trọng Mưu, không ai có thể thay thế được Lệ Trọng Mưu.

Vì thế…

Cho nên…

Cô tiêu rồi!

Hướng Tá tạm dừng trò chơi, anh ngẩng đầu, ghé gần vào cô. Đôi mắt anh không còn ý cười thấp thoáng hàng ngày, anh hờ hững: "Em biết không? Anh càng ngày càng ghen tỵ với Lệ Trọng Mưu."

Nhắc đến ba chữ kia, Ngô Đồng lập tức khởi động chế độ tự bảo vệ: "Đừng nhắc đến cái tên đó được không?"

Hướng Tá không để ý tới sự kháng cự của cô, anh tiếp tục: "Anh hiếu kì thật đấy, tại sao lại có thể có người phụ nữ vì anh ta khóc, vì anh cười chứ?", anh đưa tay ấn lên mi tâm Ngô Đồng, "…vì anh ta cau có mặt mày, lại còn …"

"…"

"…cố gắng tìm kiếm bóng dáng anh ta trên người đàn ông khác."

Ngô Đồng sững sờ.

Hướng Tá mỉm cười chua xót: "Biết em làm thế nhiều lần lắm rồi, làm ơn dừng lại đi, lòng tự trọng của anh sắp bị em đạp đổ rồi đấy."

Vẫn là cái miệng dẻo quẹo, vẫn khiến người ta không thể nào đoán nổi trong lòng anh nghĩ gì. Có lẽ vì thế nên anh mới đánh đâu thắng đó, không ai có thể tránh được sự mê hoặc của anh.

Hay là, do anh sợ bị tổn thương, nên mới phải ngụy trang thế này?

Ngô Đồng chợt lùi về sau, tránh xa Hướng Tá: "Không liên quan đến anh."

"Tất nhiên là liên quan chứ,", Hướng Tá ngả ngớn, đôi mắt cong cong đầy ý cười: "Anh đang là bạn trai em mà."

Ngay lập tức cô phủ nhận: "Giả thôi."

Hướng Tá mất mặt quá, nhưng hình như anh không thèm bận tâm lắm đến chuyện đó, anh nhún vai, tiếp tục trò chơi bị gián đoạn. Nhưng vừa vào thì gameover luôn.

Tiếng nhạc vang lên, trò chơi kết thúc, anh chính là người thua cuộc.

Anh chính là người thua cuộc…

Ngô Đồng thấy sắc mặt anh cứng đờ, mãi lâu sau… anh nhìn cô, lưỡng lự: "Nếu anh nói với em, thân phận của anh là giả, nhưng tất cả mọi điều khác đều là thật, thì sao?"

Ngô Đồng nhìn sâu vào trong mắt anh, sau đó xấu hổ thu lại: "Tôi không hiểu ý của anh."

Khẩu thị tâm phi. Hướng Tá cười khẽ, nằm ngửa ra ghế, đặt tay sau đầu: "Rõ ràng em hiểu mà."

Cô cắn môi không đáp.

Vẻ mặt của cô trong con mắt của anh, là một vẻ bi thương sâu sắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!