Chương 4: Thương lượng

Giọng nói lạnh lùng như thường ngày : "Ngô tiểu thư, cô muốn bao nhiêu, ra giá đi".

Ngô Đồng im lặng không lên tiếng.

Lệ Trọng Mưu nhìn thấy trong mắt nữ nhân lóe ra tia kinh ngạc, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy một trận thương tiếc. Cô không có đủ tư cách để làm đối thủ đàm phán của hắn, đến che giấu cảm xúc như thế nào cô còn không biết. Muốn trở thành một người đàm phán giỏi trước hết phải biết cách kiềm chế cảm xúc, phải cho đối phương thấy được thực lực của mình chứ không phải là cầu xin lòng thương hại từ họ.

" Cô muốn điều kiện gì, tôi cũng sẽ tận lực thỏa mãn."

Cô vẫn như trước trầm mặc cắn chặt môi : " Tôi chỉ muốn con trai."

Lệ Trọng Mưu biểu tình trên mặt không hề thay đổi, ánh mắt buồn bã:

"Ngoài cái này ra, điều kiện gì tôi cũng sẽ đáp ứng ."

" Vậy chúng ta không còn gì để nói ".

Ngô Đồng giọng kiên quyết, dứt khoát xoay người đi, còn chưa ra đến cửa đã bị một bàn tay giữ chặt lại. Thanh âm của hắn vẫn như trước không hề phập phồng: "Ngô tiểu thư, bình tĩnh một chút. Chúng ta ngồi xuống tiếp tục bàn. "

Cô không biết cách kiềm chế cảm xúc như hắn, nghĩ đến phải rời xa con cô không cách nào mà bình tĩnh cho được.

" Thời gian không còn sớm, Đồng Đồng còn phải về nhà làm bài tập".

Cô nghĩ hắn rất yêu quý Đồng Đồng nên đã lấy Đồng Đồng ra để đối phó với hắn, quả nhiên là biết tính toán. Lệ Trọng Mưu giương ánh mắt thâm sâu nhìn nàng. Chính hắn cũng không nghĩ tại sao lại cùng cô dây dưa như vậy. Nhưng rồi hắn cũng không muốn đi tìm hiểu cái tại sao ấy, dây dưa thì cứ dây dưa thôi. Chỉ là nếu cô muốn đấu với hắn, vậy thì hắn sẽ tiếp cô đến cùng.

Nghĩ vậy hắn liền cất giọng lạnh như băng:

" Ta kì thật rất ngạc nhiên, nhiều năm như vậy cô cũng chưa từng đi tìm ta, như thế nào đột nhiên lại nghĩ thông….".

Hơn nữa lại dùng phương thức cao minh như vậy, dàn dựng một vụ tai nạn để làm cho hắn, làm cho mọi người đều biết đến sự tồn tại của Đồng Đồng….. Lòng dạ đàn bà thật là đáng ghê sợ.

Ngô Đồng hiểu hắn đang nói đến điều gì. Cô cảm thấy thật bi ai, tại sao hắn có thể nghĩ cô là người như vậy.

Cô thực sự muốn cười, bất đắc dĩ khóe miệng giương lên một cách cứng nhắc.

Thấy biểu hiện của cô như vậy hắn càng thêm tức giận. Cô thực sự xem thường câu hỏi của hắn.

Giải thích? Hắn tin tưởng cô sao? Nếu tin tưởng thì sự việc ngày hôm nay cũng không đi đến bước này.

Cô cắn răng nói:" Tôi tình nguyện cả đời này anh cũng không biết"

"Phải không?"

Rốt cục từ khuôn mặt không chút độ ấm ấy cũng nở ra một nụ cười, như là cười nhẹ, như là giễu cợt, cũng như là xem thường. Ánh mắt hắn ngày càng thâm sâu, nhìn cô chằm chằm, dường như không muốn bỏ qua bất cứ biểu hiện nào trên khuôn mặt cô.

" Vậy cô vì sao để cho Đồng Đồng xuất hiện ở sân bay?"

Ngô Đồng cắn răng, không nói một lời nào. Cô tình nguyện để hắn lớn tiếng chất vấn, cũng không muốn như bây giờ, là khinh miệt, là thản nhiên đùa cợt.

Ngô Đồng biết Lê Trọng Mưu hắn sẽ không bao giờ từ bỏ quyền nuôi con bằng bất cứ giá nào. Hắn nhẹ nhàng cấp cho cô một cái tội danh, cũng không muốn cho cô một con đường sống.

Ở trên tòa luật sư của hắn không từ thủ đoạn, nói cô từng mắc hội chứng hậu sản , nói cô không đủ tiền bạc nuôi dưỡng đứa trẻ, từng bước dồn ép cô vào chân tường để cướp Đồng Đồng – niềm an ủi và cũng là lẽ sống của cô.

Hắn không cho cô phản kháng, cũng không ngừng hoài nghi cô.

Thậm chí hắn khiến cho cha mẹ không nhận cô.

Vậy mà? Giờ khắc này, ở trong này, hắn lại có thể ngồi phán đoán động cơ của cô.

Hắn nghĩ cô muốn cái gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!