Sau khi tan làm Ngô Đồng liền nhanh chóng đến trường học đón con.
Vừa đến trường đã nghe cô giáo của Đồng Đồng nói lại Đồng Đồng đã được một nam nhân tự nhận là cha đứa bé đón về từ rất sớm. Đồng Đồng vốn không thân thiết với người lạ, có thể làm cho nó nhanh chóng đi theo, còn có thể là ai? Hình ảnh một người chợt hiện lên làm cho đầu óc cô cảm thấy trống rỗng và hoảng sợ.
Chợt nhớ đến trợ lí của hắn
- Lâm Kiến Nhạc đã từng gọi điện cho mình. Cô nhanh chóng tìm điện thoại trong túi gọi cho Lâm Kiến Nhạc để tìm tung tích của Đồng Đồng. Tiếng điện thoại reo vang đã lâu mà chưa có người bắt máy. Ngô Đồng cảm thấy sốt ruột, mỗi giây đợi chờ ấy đối với cô tưởng như dài, rất dài, dài như mấy thế kỉ.
Ngay khi đầu dây bên kia vừa có người bắt máy, cô liền cất giọng nói:
"Các người đã đưa Đồng Đồng của tôi đi đâu? Các người định tính làm cái gì? Tòa án vẫn chưa phán quyết gì cả. Hắn ngay cả quyền thăm hỏi đứa trẻ cũng không có." Sau đó cô không quên hừ một tiếng, Lâm Kiến Nhạc ở bên kia ôm đầu cười khổ.
Thấy nữ nhân này đột nhiên hung hãn như vậy, hắn đang nghĩ không cho giới truyền thông biết, không cho lão bản của hắn biết thì thật là lãng phí. Nhưng hắn nhớ rõ chức vụ trợ lí của mình nên chỉ đành oán thầm. Khôi phục hình tượng của một trợ lí đạt tiêu chuẩn, hắn cất giọng ôn nhu nói:
" Ngô tiểu thư, tôi cũng chỉ là người làm công ăn lương không có cách nào thay cô làm chủ. Chính ngài ấy đã nói muốn đi gặp đứa trẻ nên tôi cũng chỉ đành làm theo".
Quả nhiên, Ngô tiểu thư đó không hé răng nói gì được nữa.
Lâm Kiến Nhạc cảm thấy mình cũng không phải lừa bịp gì. Thực ra, lịch trình của Lệ Trọng Mưu đêm nay đã được sắp xếp hết thảy, nhưng tự dưng hắn lại muốn bồi con, nên chỉ khổ cho cái thân trợ lí của anh lại phải thay lão bản thu xếp cục diện rối rắm này.
Đầu dây bên kia vẫn yên lặng, hắn đành nói:
" Hiện giờ tôi đang có rất nhiều việc cần xử lí, bằng không tôi nói địa chỉ của ngài ấy cho tiểu thư, hay là cho người qua đó đón cô đưa tới chỗ ngài ấy".
Hắn nói năng một cách cẩn thận, Ngô Đồng căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Ngô Đồng lúc này cảm thấy chính mình giống như một mụ đàn bà chanh chua, còn anh ta thì lại một bộ dáng nho nhã lịch sự, cảm thấy vô cùng mất mặt nên cũng không dám ầm ỹ gì nữa.
Người qua đường nhìn bóng dáng cô gái đang đứng trước cổng trường học, hai tay siết chặt chiếc điện thoại. Một bộ dáng cô đơn, chơi vơi, không điểm tựa. Giống như một cơn gió lạ không biết lúc nào sẽ bay đi.
Ngô Đồng nghĩ đến Đồng Đồng. Nghĩ đến con trai sẽ đối Lệ Trọng Mưu gọi một tiếng baba…. cô nhất thời không tiếp nhận được. Cô ngẩng đâu lập tức hướng sang bên đường bắt xe, đồng thời nói với Lâm Kiến Nhạc :
" Anh mau nói cho tôi địa chỉ của Lệ Trọng Mưu , tôi sẽ tự mình qua đó nói chuyện với anh ta ".
" Được, tôi lập tức đưa cho cô ". Lâm Kiến Nhạc ngữ khí không hề thay đổi, khách sáo nói. Trong lòng lại đang suy nghĩ làm thế nào để đối phó với cô gái này.
Lâm Kiến Nhạc ngắt điện thoại, tập trung suy nghĩ . Thanh âm của đồng nghiệp phía sau vang lên:
" Ngài trợ lý, chúng ta đang bận bù đầu như vậy, ngài như thế nào còn có thời gian rảnh mà đi nấu cháo điện thoại. Không biết ai mà lại có mị lực lớn như vậy khiến cho ngài Lâm trợ lý nổi tiếng cuồng công việc của chúng ta trong thời kỳ nước sôi lửa bỏng thế này còn phải tiếp chuyện ?"
Lâm Kiến Nhạc không kiên nhẫn tránh né khuôn mặt đang dí sát gần mình của anh chàng cấp dưới. Tính tình tốt đẹp đã sớm tan tành thành mây khói, ngưng mi dò xét anh ta :
" Ai ? Mẹ của người thừa kế tương lai tập đoàn Lệ Thị ".
Người cấp dưới kia nhất thời sửng sốt không nói được lời nào.
" Cậu nói có hay không đủ mị lực ?"
Cậu ta gật đầu như giã tỏi :
" Đủ a …đương nhiên đủ, nếu không phải cùng với tổng tài của chúng ta có………" Có một chân a, tuy nhiên lời này cậu ta cũng chỉ dám nghĩ ở trong lòng không dám nói ra miệng không thì cái chức vụ nhỏ bé này của cậu ta sẽ không cánh mà bay. Làm cấp dưới thật là số khổ.
Ngô Đồng ngồi trên xe tắc xi, quan sát bộ dáng của chính mình qua chiếc gương chiếu hậu. Trong gương là hình ảnh một cô gái 27 tuổi, trên người một bộ quần áo mỏng manh, môi hồng răng trắng, làn da tinh tế, một thân trang nhã cho dù có đứng giữa một đám sinh viên cũng không ai nghi ngờ cô đã làm mẹ của một đứa con 6 tuổi. Nhưng là ánh mắt của cô lại vô cùng tiều tụy.
Ngô Đồng bỗng dưng nhớ lại bộ dạng của mình năm đó khi đến thực tập ở Lệ Thị. Cô cơ hồ đã muốn quên đi quá khứ của chính mình khi đó. Nhưng lúc này nhớ lại mọi chuyện giống như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
Cô của khi đó là một thiếu nữ chưa hiểu rõ sự đời, mái tóc ngang vai túm thành đuôi ngựa, khuôn mặt nhỏ nhắn, thon gầy , nụ cười rạng rỡ lúc nào cũng thường trực bên môi.
Cô của bây giờ, biến thành một người không cha không mẹ, giữa đường lại còn xuất hiện người đàn ông đến tranh quyền nuôi con. Muốn bao nhiêu bi thảm thì có bấy nhiêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!