Chương 28: (Vô Đề)

Lệ Trọng Mưu nhíu mi, không trả lời.

Rốt cuộc anh muốn thế nào?

Chính anh cũng không biết.

Ánh mắt anh nhìn cô lạnh lùng, Ngô Đồng mệt mỏi quá rồi. Sao anh có thể bình tĩnh đến thế? Sao anh…

Hay anh lại muốn đùa bỡn trái tim cô? Anh không chịu buông tha cô thật sao?

Hay anh lại xem cô như loại phụ nữ đó? Loại phụ nữ trước kia anh vẫn đánh giá cô: cố tình dụ dỗ anh?

Nụ hôn lành lạnh trên trán vừa nãy cô không quên được, mà anh cũng chẳng thèm giải thích lấy nửa câu.

Anh không nói gì, muốn bức cô phát điên hay sao?

Cô không phải là đối thủ của anh ư?

Ngay đến Trương Mạn Địch còn không thoát được khỏi anh, cô… Cô không thể dây dưa với anh thêm nữa.

Hành lí hôm qua vừa được dỡ ra bị Ngô Đồng thu vào, cô vội nhét quần áo vào vali. "Tôi phải về công ty."

Lệ Trọng Mưu thấy cô bối rối sắp xếp đồ đạc, anh trầm mặc.

"Công việc của anh bận như thế, lại thường không ở Lệ trạch, chỉ còn một tháng, cho Đồng Đồng về nhà với tôi, để tôi chăm sóc nó."

Nhắc tới con trai, cuối cùng anh cũng mở miệng, mỗi hai chữ ngắn ngủi: "Không được."

Cô sợ nhất là gương mặt lạnh lùng khi cự tuyệt người khác của anh, không để cho bất kì ai một con đường sống.

"Vậy, anh muốn thế nào? Làm sao tôi mới có thể ở cùng con? Hay là phải trở thành trò tiêu khiển cho anh? Ở trên giường?"

Trong khoảnh khắc mắt anh lạnh hẳn, không khí bức bách ập thẳng vào Ngô Đồng, khiến động tác của cô dừng lại.

Tại sao cô phải sợ anh? Hợp đồng giấy trắng mực đen cũng kí rồi. "Ba tháng" – sau đó là khoảng thời gian "thăm hỏi định kì". Ngô Đồng tự an ủi tâm trạng lộn xộn của mình, tiếp tục thu thập hành lí.

Bỗng Lệ Trọng Mưu túm chặt mớ quần áo trong tay cô ném sang bên cạnh, sau đó nắm lấy cánh tay Ngô Đồng, nhìn chằm chằm cô từ trên cao xuống: "Cô vứt tôi đi đâu?"

Vấn đề này mà còn phải hỏi cô sao? Ngô Đồng bật cười: "Anh coi người khác là gái bán hoa, vậy thì cũng đừng trách người ta coi anh là khách làng chơi!"

Chắc là do kinh ngạc quá mức, Lệ Trọng Mưu đột nhiên buông lỏng tay.

Đuôi lông mày anh nâng cao – dấu hiệu có bão đang đến! Ngô Đồng không phát hiện ra điều này, cô rút tay về, không nói gì, tiếng chốt khóa va li kêu "lách cách".

Lệ Trọng Mưu lại bước tới ôm chặt lấy Ngô Đồng, áp người vào lưng cô, hai tay đặt bên hông cô, dùng sức ấn mạnh xuống.

"Khách làng chơi phải không? Được! Tốt lắm!"

Anh gằn ra từng chữ.

Tạp âm xung quanh tan biến, Lệ Trọng Mưu hôn Ngô Đồng, thân hình cao lớn đè lên người cô. Khuôn mặt anh dần bao phủ tầm mắt cô, kẹp chặt cô trong ngực mình.

Chiếc áo mới mặc xong bị anh xé ra, ném thẳng xuống dưới giường, cũng ném luôn thanh âm của ai đó. Tiếp tục xé rách nội y, bầu ngực trắng nõn hiện lên trước mắt, anh vùi đầu cảm nhận sự mềm mại nguyên thủy nhất. Chiếc giường hỗn độn bị lún ở giữa, anh luồn tay qua sườn Ngô Đồng, miệng anh ngăn dòng nước mắt đang tuôn dài.

Tay anh ép lên bộ ngực đẫy đã.

Ngô Đồng thét lên chói tai, vừa đá vừa đạp. "Buông ra!!!" Lệ Trọng Mưu bỏ ngoài tai, cứ đoạt lấy, cơ thể mềm nhũn trong ngực anh vừa phẫn nộ, vừa bị bản năng thiêu đốt, lí trí chợt hóa tro tàn.

Lại một lần gần gũi, nhìn làn da trắng nõn ẩn hiện mạch máu xanh lam, môi anh tìm kiếm đến chỗ non mịn nhất, đặt một dấu hôn sâu như thể muốn xuyên qua nó hút lấy dòng máu ấm nóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!