Chương 27: (Vô Đề)

Ngô Đồng không muốn đôi co cùng cô ấy nữa, đối mặt với một cô gái đôi mươi vẫn còn hừng hực khí thế bảo vệ tình yêu, cô chợt thấy hối hận vì lời nói hà khắc ban nãy.

Nhưng cô không thể an ủi cô ấy được, nghĩ nghĩ, cô nói: "Tháng sau tôi sẽ rời khỏi đây, ra đi vĩnh viễn, tôi chỉ hy vọng cô Trương… Hãy thay tôi chăm sóc Đồng Đồng."

Lệ Trọng Mưu quyết định hợp tác cùng TC, công việc của anh càng ngày càng bận rộn, rất ít khi quay về Lệ trạch.

Lúc Ngô Đồng dẫn Đồng Đồng về HongKong, anh không hay biết gì.

Haizzzz, người phụ nữ này thật là, biết cuối tuần này anh đến Hawaii, cô liền lặng lẽ đưa con trai về đây. Không thèm nói với anh câu nào.

Bình thường người giúp việc ở Lệ trạch 6 giờ bắt đầu làm việc, rửa xe, làm vườn, nấu bữa sáng… Bây giờ, không khí rất tươi mát, mặt trời mọc trên đỉnh núi là cảnh đẹp nhất, người giúp việc ở phòng bếp còn chưa chuẩn bị gì, Lệ Trọng Mưu đã về tới Lệ trạch.

Lần đầu tiên…

Anh vừa về, A Hà vội vã làm bữa sáng. Anh dặn pha một cốc cà phê, một đêm không ngủ, anh muốn mình tỉnh táo lại. Giọng anh trầm thấp vang lên: "Hai người họ về nước, sao không ai báo cho tôi?"

Má Trần sửng sốt mãi mới trả lời: "Cô Ngô không cho chúng tôi nói."

Từ khi nào người giúp việc bắt đầu nghe lời Ngô Đồng chứ?

Lệ Trọng Mưu chỉ cúi đầu uống cà phê, có điều tay anh dùng thêm chút chút lực, đặt chiếc cốc xuống đĩa vang lên tiếng "Leng keng!"

Má Trần chột dạ, đành hỏi thêm: "Bây giờ có nên gọi cậu chủ nhỏ với cô Ngô dậy không ạ?"

Lệ Trọng Mưu buông chén, đứng dậy: "Tôi đi."

Lần thứ hai Lệ Trọng Mưu bước vào gian phòng này, anh nhẹ nhàng mở cửa. Cả hai đều đang ngủ, tư thế nằm cũng giống nhau như đúc. Dường như không điều gì chia rời được.

Trời đã sáng nhưng bị rèm cửa dày cộp che đi, không gian trong phòng mờ tối. Ánh đèn ngủ le lói chiếu lên đầu giường. Tia sáng vàng nhạt lưu luyến trên khuôn mặt dịu dàng của người phụ nữ.

Yên ắng lạ thường.

Tự nhiên, trái tim Lệ Trọng Mưu cảm thấy bình lặng.

Trong lúc ngủ, Đồng Đồng còn mút ngón tay, thỉnh thoảng chậc lưỡi rất đáng yêu. Còn Ngô Đồng mặc váy ngủ bằng lụa, vạt áo cuốn lên tận lưng, lộ bụng ra ngoài. Khi ngủ, thằng bé chui trong ngực cô cựa quậy khiến cổ áo hạ xuống thấp, xuân quang ẩn hiện, dường như có thể thấy được cả da thịt. Chiếc chăn đơn tối màu làm tôn lên làn da trắng nõn.

Lệ Trọng Mưu im lặng, kéo góc chăn.

Cô xoay người, áo lụa tuột xuống, gần nửa ngực lộ ra ngoài.

Rất đẹp, châu tròn ngọc sáng…

Chiếc eo thon gọn tinh tế, chia ra hai phần cơ thể đối lập.

Sự xa lạ này… Không, cũng không hẳn là quá xa lạ.

Anh đăm chiêu, nhíu chặt mi.

Chiếc chăn rơi xuống, Lệ Trọng Mưu giật mình, góc chăn bị Ngô Đồng nằm lên.

Đầu ngón tay lạnh lẽo sượt qua làn da trơn bóng.

Không khí bỗng trầm xuống. Ngô Đồng lẩm bẩm: "Đồng Đồng, nằm yên nào…"

Cô trở mình, bàn tay của Lệ Trọng Mưu bị Ngô Đồng nắm lấy.

Cảm giác mềm mại lan khắp thân thể anh. Gương mặt của cô, hơi thở của cô, giờ phút này, tất cả đều hiển hiện ngay trước mặt. Nhan sắc cô thực sự rất trẻ, mái tóc dài dắt sau vành tai, da vùng thái dương gần như trong suốt, mạch máu xanh nổi lên rõ rệt.

Da thằng bé giống mẹ, trắng ngần như sữa. Lệ Trọng Mưu chống trên người cô, bất tri bất giác, khoảng cách giữa hai người từng chút từng chút giảm bớt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!