Mọi chuyện bắt đầu từ nửa tháng trước…
Ngày 27 tháng 3 vốn là sinh nhật của Đồng Đồng. Nhưng Ngô Đồng ngày hôm đó phải tăng ca, không có thời gian cùng con tổ chức sinh nhật nên đã hứa cuối tuần đưa nó đến Disney chơi.
Hạng mục mà cô tham gia đột nhiên xảy ra vấn đề. Vì vậy buổi chiều lúc tan tầm , cô cùng với hai đồng nghiệp làm cùng hạng mục bị trưởng phòng gọi đến hung hăng phê bình một trận. Ngô Đồng vừa nghe người đàn ông trung niên mập mạp này chất vấn bằng cả hai thứ tiếng anh và trung lẫn lộn, vừa đưa tay vào túi quần sờ điện thoại.
Hạng mục này rất quan trọng, lão trưởng phòng muốn cô ngay lập tức làm bản danh sách bán hàng nộp lại cho hắn. Cô vùi đầu vào làm, bận đến nỗi ngay cả thời gian để uống nước cũng không có. Ngô Đồng ngồi tại chỗ làm việc của mình, xuyên qua lớp cửa sổ thủy tinh dày nhìn ra bên ngoài, bất giác phát hiện trời đã tối muộn.
Nhưng cô vẫn còn một chỗ chưa sửa song, hai đồng nghiệp kia thấy cô vẫn tiếp tục vùi đầu vào làm liền nói:" Chị Đồng, chị cứ về trước đi, còn lại để chúng tôi làm nốt là được rồi". Dù sao cũng là lỗi của bọn họ.
Ngô Đồng cắn môi nghĩ nghĩmột lát rồi đồng ý:"Vậy phiền các anh rồi"
"Không có gì chị Đồng". Hai người kia đồng thanh nói.
Ngô Đồng đem phần mình đã làm xong đưa cho bọn họ rồi quay qua thu dọn đồ trở về. Cô vừa hướng thang máy đi đến vừa nhấn nút khởi động điện thoại, một loạt cuộc gọi nhỡ đều là của cùng một dãy số. Cô nhấn nút gọi lại, một người phụ nữ bắt máy.
Đối phương nói đang ở bệnh viện
Đối phương còn nói Ngô Đồng Đồng xảy ra tai nạn giao thông.
Giờ phút này Ngô Đồng chỉ cảm thấy hoảng loạn, cả thế giới dường như sụp đổ. Cô phóng xe như điên lao đến bệnh viện. Kết quả trên đường chính mình lại xảy ra tai nạn
- xe của cô đâm vào đuôi một chiếc Toyota.
Cô liền bỏ xe, một mạch chạy qua quảng trường đến bệnh viện. Khi cô đến nơi Đồng Đồng đang ngủ, thương thế của thằng bé chỉ là tiểu phẫu, bị thương không nặng, còn trán của Ngô Đồng máu tươi chảy đầm đìa, cô thế nhưng đau mà không biết.
Phòng bệnh của Đồng Đồng là phòng bệnh cao cấp, người đưa thằng bé đến đây đã đóng đầy đủ viện phí. Thẻ tín dụng và tiền mặt lúc nãy đều bị Ngô Đồng bỏ quên trên xe, cô hiện giờ không có lấy một đồng trên người. Y tá đi đến giúp cô băng bó vết thương , đưa cho cô chiếc khăn bảo cô lau mặt, còn nói ân nhân của cô vẫn chưa đi khỏi.
Ngô Đồng lau qua vết máu trên mặt rồi đi gặp ân nhân.
Đưa lưng về phía cô là bóng dnags của một nữ nhân cao gầy. Ngô Đồng đẩy cửa bước vào trong. Cô gái đó xoay người lại. Ngô Đồng thoáng chốc ngây ngẩn nửa ngày mới hoàn hồn, nhưng là lúc đó đầu óc vẫn thấy mông lung, không nói nên lời. Trương Mẫn Thái đã quá quen với những biểu cảm này, cô đối với Ngô Đồng cười khẽ – một nụ cười xinh đẹp động lòng người: " Xin chào" .
"Chào cô…cám ơn". Ngô Đồng trong đầu hỗn độn lắp bắp. Rồi không dám nhiều lời cô chạy nhanh đi tìm Đồng Đồng. Đứa trẻ đang ngủ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào mọi ngày giờ trắng bệch áp trên gối. Cô nhìn mà đau lòng.
Trong tay Đồng Đồng đang cầm vật gì đó. Bàn tay nhỏ bé ra sức nắm chặt giống như là một thứ bảo bối. Ngô Đồng phải dùng sức một lúc mới lấy ra được.
Hóa ra là ảnh chụp cùng chữ ký của Trương Mẫn Thái, phía dưới bức ảnh còn có dòng chữ non nớt:" Cô giáo nói với Đồng Đồng, ngày sinh nhật của con, người con nên cám ơn nhất là mẹ. Chúc mẹ mãi mãi vui vẻ"
Trương Mẫn Thái đứng cách đó không xa, từ tốn nói : "Cậu bé này hiểu chuyện lắm, nói với tôi mẹ cậu bé rất thích xem phim bảo tôi ký cho cậu bé để làm quà tặng mẹ ".
Thích xem phim?
Ngô Đồng ôm con sửng sốt.
Cô cố gắng hồi tưởng lại, hồi lâu mới nhớ ra chính mình hình như từng nói qua như vậy ….
Không lâu trước kia trên TV có trực tiếp lễ trao giải thưởng điện ảnh Hồng Kông, trên màn hình, một nữ minh tinh sánh vai cùng bạn diễn của mình bước đi trên thảm đỏ.
MC tiến lại gần Mandy ( tên tiếng anh của Trương Mẫn Thái) rồi hỏi :" Ngày hôm nay cô có hay không đi cùng bạn trai tới đây?".
Trương Mẫn Thái khẽ nở một nụ cười quyến rũ :" Thời gian này Eric rất bận việc, nhưng anh ấy đã đáp ứng tôi bất kể tôi có đoạt giải hay không cũng sẽ đáp chuyến bay sớm nhất trở về chúc mừng tôi".
Ngô Đồng ở một bên tập trung xem TV. Bên này, Đồng Đồng đang ôm bình sữa chạy tới. Trên người cậu bé mặc một chiếc áo ngủ có in hình con mèo trông rất ngộ nghĩnh, đáng yêu. Thấy mẹ ngẩn người, cậu bé cười khanh khách :" Mẹ là fan của cô ấy? ".
Cô xoay người lại, nhẹ nhàng ôm con vào lòng.
Đồng Đồng giơ cánh tay nhỏ bé vuốt vuốt trán cô :" Mẹ lạnh à?"
" Không lạnh, sao con hỏi vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!