Chương 17: (Vô Đề)

Thủ đoạn của Hướng Tá so với của Lệ Trọng Mưu vẫn còn non tay lắm, với Lệ Trọng Mưu mà nói, cho dù là người gần gũi nhất, cho dù là máu mủ tình thâm, anh nói hủy, phải lập tức hủy.

Vì thế lòng dạ anh khiến người ta khiếp sợ…

Hướng Tá vắt óc suy nghĩ nên nói cái gì để hóa giải đây. Anh chưa kịp nói gì, Lệ Trọng Mưu đã tiến lên phía trước, thong dong từng bước một, giẫm lên hô hấp của Hướng Tá, đến gần Ngô Đồng.

Phía sau cô là tường, phía trước là anh, Ngô Đồng chẳng còn đường tiến lui.

Lệ Trọng Mưu cúi đầu sát cô, khoảng cách được Lệ Trọng Mưu nắm giữ rất chính xác. Anh kề tai cô thấp giọng: "Cô Ngô diễn đạt thật. Chắc không ít thằng đàn ông đã bị cô lừa nhỉ?"

Hướng Tá tiến lên trước, đặt tay lên khuỷu tay Lệ Trọng Mưu: "Nơi đây là tòa án, xin ông Lệ tự trọng."

Lệ Trọng Mưu ngẩng đầu, nhìn Hướng Tá, khóe môi nhếch lên, vùng khỏi tay anh ta, lôi người phụ nữ vào phòng nghỉ. Hướng Tá muốn ngăn cản thì đã quá muộn. "Cốp!!!" Cánh cửa bị Lệ Trọng Mưu đóng sập lại chỉ cách mặt Hướng Tá không tới nửa centimet.

Ngăn cách hết thảy.

Lệ Trọng Mưu tay còn dừng ở cửa, thân động chân chuyển, Ngô Đồng bị anh quay người đè trên cánh cửa gỗ.

Lệ Trọng Mưu nghĩ anh điên rồi, chắc chắn anh bị điên nên mới tới đây tìm cô, muốn bàn lại một số chuyện trước khi phiên tòa bắt đầu!

Đầu ngón tay anh khêu cằm cô, giống như động tác lúc thân mật của tình nhân càng làm lòng Ngô Đồng thêm run rẩy, cô nhấc tay muốn gạt tay anh ra.

Có khả năng địch lại sức mạnh của anh sao?

Cằm Ngô Đồng nhói đau, ngón tay anh siết chặt cổ cô còn một tay khác bắt chặt lấy cánh tay đang vùng vẫy. Chớp mắt đã bắt chéo hai tay cô ở sau lưng.

Lệ Trọng Mưu nhìn thẳng vào mắt cô, như là muốn nhìn thấu tâm tư của cô, không biết anh đang nghĩ gì, bất chợt anh cúi đầu kề sát.

Gần như hôn lên môi cô.

Ngô Đồng sợ hãi nghiêng đầu lẩn trốn, nhưng cánh môi đã kịp sượt qua, chỉ trong nháy mắt. Hơi thuốc lá trên môi anh nhiễm lên đôi môi cô.

Trong tình cảnh này, Ngô Đồng không chống đỡ nổi, tay cô chống lên vai muốn đấy anh ra, cô muốn tự bảo vệ bản thân mình.

Anh nhanh chóng bắt được hai tay của cô, dùng sức chặt đến mức Ngô Đồng có thể nghe thấy tiếng xương mình kêu răng rắc.

"Không phải cô định câu tôi à? Bây giờ là cô muốn đẩy tôi ra, hay là "lạt mềm buộc chặt"?"

Anh đang đo tâm tư của cô ư? Anh đang nói cô chẳng đáng giá một xu ư?

Ngô Đồng tự nhủ, thế này đã là gì so với nỗi đau của cô…

Cô không cần, sẽ không còn ai có thể nhìn thấu trái tim cô một lần nữa…

Môi của anh in lên vành tai của cô, hơi khẽ động, như cọ sát vào nó. Thực tế là khi ở bên tai cô anh đang cười lạnh: "Hai lần cô từ chối chi phiếu của tôi, cũng không đồng ý đổi con trai lấy tiền đồ của anh trai. Thiếu chút nữa tôi đã tin cô, Hóa ra là "thả sợi dây dài, câu con cá lớn"… Cô muốn gì? Làm nữ chủ nhân Lệ thị chăng?"

Thái độ im lặng của cô chọc anh điên lên, Lệ Trọng Mưu nâng mặt cô, bàn tay bóp mạnh cằm cô, nghiêng mặt cô qua đối diện với anh.

Ngô Đồng bị anh giam giữ, không thể làm gì ngoài nhìn thẳng vào mặt anh.

Lệ Trọng Mưu quan sát khuôn mặt ấy, gương mặt nhỏ nhắn, ngũ quan thanh tú. Anh dán sát mặt lại, mi tâm thẳng tắp, chóp mũi chạm vào nhau.

Ngô Đồng thấy mình trong mắt anh.

Tâm trí bỗng trống rỗng.

Lệ Trọng Mưu gằn ra từng chữ: "Cô xứng sao?"

Hay cho câu "cô xứng sao…", Ngô Đồng lạnh lùng trả lời: "…Tôi không có gì để nói với anh. Buông tôi ra!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!