Chương 11: Trước trận chiến

Ngô Đồng thăng chức. Cấp trên cho chỉ tiêu, muốn cô mang mấy người lập ra đội kế hoạch phụ trách hạng mục mới.

Kể từ lần rơi xuống nước đó, cô nửa đêm liền phát sốt, bệnh tình tuy triền miên vài ngày nhưng cũng không thực sự nghiêm trọng

- trừ bỏ ngẫu nhiên ho khan và uống thuốc xong có cảm giác buồn ngủ thì không có gì trở ngại.

Ngô Đồng mấy ngày nay bị xoay như chong chóng, công việc của chính mình còn chưa có làm xong lại còn phải đảm nhận thêm kế hoạch hạng mục mới.

Có được chút thời gian rảnh rỗi thoát ra khỏi đám rối mù này, Ngô Đồng ở trong lòng nghĩ: Trương Mẫn Thái giúp mình thăng chức rốt cuộc là muốn trợ cô thắng tòa hay là muốn cô ở đây mệt chết vì đống công việc này.

Tuy là bận rộn nhưng 4 giờ chiều ngày nào cô cũng đúng giờ đến đón con. Đồng Đồng bất mãn cô không dành nhiều thời gian cho nó cô cũng không có biện pháp đương nhiên cũng không thể mặc kệ đứa nhỏ. Cô cũng không muốn Lệ Trọng Mưu lấy đó làm chứng cứ nói cô không quan tâm con. Người như hắn ta có chuyện gì mà không dám làm chứ?

Cách thời hạn phiên tòa còn hai ngày, phòng nhân sự đã cho phép cô nghỉ ngày rưỡi. Vì thế ngày mai Ngô Đồng có thời gian rảnh. Cô quyết định đi tìm Hướng luật sự bàn bạc cụ thể về phiên tòa sắp tới. Trước đó không lâu cô cũng đã đưa giấy khá bệnh của mình cho Hướng Tá. Trong đó ghi rõ tâm lý của cô hiện giờ hoàn toàn ổn định. Sau khi xem nó xong , anh ta chỉ đơn giản nói hai chữ "có lợi".

Ngoại trừ lần ở bữa tiệc ra, Hướng Tá cũng không một lần nào nhắc lại cái "thủ đoạn phi thường" kia nữa. Chỉ nhìn qua phản ứng hôm đó của cô, hắn cũng biết đây nhất định là vết sẹo trong lòng cô – không nghĩ cứ như vậy bị người ta không thương tiếc vạch trần.

Đối với sự cảm thông của Hướng Tá

- Ngô Đồng chính là rất cảm kích.

Cô cảm thấy mấy ngày hôm này mọi chuyện đều khá thuận lợi.

Nhưng là bầu trời càng quang đãng lại càng báo hiệu những cơn mưa dông sắp đến, cuốn con người ta từ yên bình vào trong phong ba bão táp.

Ngày hôm sau vừa mới đến công ty cô đã nhận được tin có một khách hàng quan trọng đột nhiên cập cảng, làm cho Ngô Đồng không thể thuận lợi nghỉ ngơi.

Công ty Ngô Đồng nổi tiếng là luôn luôn quan tâm, đặt lợi ích của khách hàng lên trên hết. Vì thế , ở Hồng Kông, rất nhiều đại gia đều chọn công ty họ để đầu tư: mức độ rủi ro thấp, lợi nhuận bảo đảm. Lý Trạch Huy này vốn là khách hàng "bạch kim" của Ngô Đồng, hơn nữa lại là cổ đông trong công ty cho nên cô không thể để xảy ra bất kỳ sơ suất gì.

Thư kí của Lý tổng gọi điện tới báo cho cô Lý tổng đã nhập cảng, có thời gian rảnh nửa ngày muốn nghe cô trình bày về kế hoạch đầu tư mới.

Ở đầu dây bên này, Ngô Đồng hận đến nghiến răng , nhưng là thanh âm vẫn như trước duy trì ôn hòa hỏi:

"Vậy, Lý tổng muốn bàn chuyện ở đâu ạ? "

" 2h30 ở sân gôn Hoàn Vũ, Ngô tiểu thư chắc là biết địa chỉ này chứ? "

Đương nhiên biết! Phải đi qua biển mới đến được chỗ đó! Nghĩ đến cảnh phải lãng phí thời gian để đi phà, Ngô Đồng cắn răng xỉ vả trong lòng, kiềm chế tức giận trả lời:

"Tôi biết, tôi nhất định đến đúng giờ"

Cuộc nói chuyện vừa chấm dứt, cô lập tức gọi điện cho Hướng Tá hủy cuộc hẹn. Hướng Tá tựa hồ rảnh rỗi, hỏi cô muốn đi đâu, hắn có thể qua đó cùng cô gặp mặt.

Ngô Đồng suy nghĩ một lát, đọc cho hắn địa chỉ.

Hướng Tá nghe xong lập tức cười kỳ quái:

"Thú vui của cô cũng thật tao nhã"

Ngô Đồng không muốn cùng anh ta tranh cãi, tính toán thời gian, cùng Lý Trạch Huy bàn chuyện một giờ chắc đủ, liền hẹn Hướng tá 3h30, sau không đợi hắn nói tiếp, trực tiếp gác điện thoại.

Diện tích sân gôn Hoàn Vũ vô cùng rộng , chiếm hết mấy quả núi, quả thực là nơi lý tưởng cho các tay gôn đặc biệt là những người ưa thích cảm giác chinh phục. Ngô Đồng thong thả ngồi trên chiếc xe chuyện dụng, sau một lúc rốt cục nhìn thấy Lý Trạch Huy đang bị một đám người vây quanh.

Bộ dạng của Lý Trạch Huy giống như đang đợi một người khách vô cùng quan trọng, Ngô Đồng dám chắc người đó không phải là mình. Vị khách đó xem ra là trễ hẹn, nhưng Lý Trạch Huy vẫn không"quản ngại mưa gió" chờ đợi, Ngô Đồng căn bản còn chưa đến gần Lý Trạch Huy đã bị trợ lý của hắn mới đi uống nước trái cây.

Chờ đợi…. Lại đợi chờ…….

Hơn nửa giờ trôi qua, cốc nước trái cây cũng đã nhìn thấy đáy mà vẫn chưa thấy người đâu, Ngô Đồng nhàm chán ngồi trong xe hạng nhất. Dần dần có chút mệt, đầu nghiêng nghiêng, thiếu chút nữa ngủ quên. Lúc này tiếng nói của Lý Trọng Huy vang lên:

"Eric, cậu cuối cùng cũng đến!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!