8 năm sau tại một bệnh viện lớn ở thành phố.
- Bác sĩ Lâm xe cấp cứu đến rồi ạ.
- Phòng phẫu thuật đã chuẩn bị xong.
- Có bệnh nhân mới đang bị thương về tai nan giao thông ạ.
Tại một phòng khám.
- Nhìn bà kia, thật là mới về nước có 3 tháng mà bà làm việc điên cuồng như ở PA KI XTAN vậy.
Tôi ngẩng mặt nhìn Hân.
- Đâu phải vỗi đó đâu.
Hân nhìn tôi tức giận.
- Trời! Bà tính để ông Dương chiếm nhà bà luôn trắc.
- Đâu có chiếm ông giữ nhà cho tôi đấy chứ.
- Bà cũng trực đêm nhiều ngày rồi nên về nhà nghỉ ngơi đi.
Tôi thở dài.
- 2 tiếng nữa mình có ca phẫu thuật mà.
- Dạ vâng thưa chị. Bà không đi sang Singapore thăm ba mẹ và anh hai bà sao.
Đối với tôi về thăm gia đình sao thà là ở đây trực đêm còn thú vị hơn đó. Nghĩ sao tôi lại phải đi thăm chứ, họ có quan tâm đến tôi đâu chứ.
- Bà lại trách họ nữa hả.
Dù không thích bà cũng nên đi thăm anh hai bà đi chứ.
- Anh hai tôi có chị dâu chăm sóc rồi mắc mớ gì tôi phải làm chứ.
- Ôi đúng thật là cô bé Y Y ngày nào luôn yêu thương ba mẹ đi đầu rồi không biết.
Tôi nhìn Hân cười.
- Mất rồi chưa tìm lại được.
Tôi và Hân đang nói chuyện thì y tá.
- Bác sĩ có xe cứu thương đến nghe nói bị tai nạn.
Tôi lại bắt đầu công cuộc của mình
- Nói bà sau nha tôi đi làm viêc đây.
- Đúng là mất trí nhớ làm tính tình con người ta thay đổi mà.
Tôi mất 8 tiếng ở phòng phẫu thuật, cuối cũng cũng xong trời cũng bắt đầu sáng rồi mệt quá đi thôi. Tôi đi lên phòng chủ tịch. Chỉ có đây mới là nơi ngủ sướng nhất.
Mệt quá rồi, đi ngủ cho lành.
Tôi đang ngủ ngon thì lại có người làm tôi thức giấc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!