Chương 17: (Vô Đề)

Chớp mắt đã hai tháng trôi qua, trong hai tháng này Tô Hiểu bận rộn đến chân không chạm đất, ngoại trừ lên lớp ra, hầu như cô đều chạy đôn chạy đáo ở cuộc thi hùng biện kết hợp của sinh viên thành phố S, cuối cùng cuộc thi đã thành công mỹ mãn.

Tô Hiểu là người lập kế hoạch cho cả hoạt động, còn làm khách mời cho vài cuộc thi hùng biện khác, được đánh giá là "Người hùng biện phong cách nhất". Lần này cô thật sự đã trở nên nổi bật trong Hội liên hiệp sinh viên thành phố S, có một đống người kết bạn Wechat với cô.

Cuộc thi kết thúc, cán bộ hội sinh viên của các trường tụ tập ở KTV sang chảnh bậc nhất thành phố S để ăn mừng.

Chủ tịch hội sinh viên Diêm Thụy, phó thư ký Ủy ban Đoàn Úc Thanh, Tô Hiểu và Tiêu Ương đều tham gia, tổng cộng có hơn ba mươi người, đều là nhân vật nổi tiếng ở các trường đại học của thành phố S.

Tô Hiểu cũng tình cờ biết được một đàn anh năm tư của trường đại học F đang thực tập ở khoa học kỹ thuật Hoa An, cô thừa dịp hỏi người ta về kinh nghiệm phỏng vấn.

"Một điều chắc chắn là sẽ rất khó, đầu tiên là phần sơ yếu lý lịch rất khó qua, lúc nộp sơ yếu lý lịch thì trên mạng sẽ có bài thi tiếng Anh, qua được hai cửa ải này thì sẽ đến vòng phỏng vấn trực tiếp. Vòng đầu tiên là nhóm không bao gồm lãnh đạo, phía sau vẫn còn vòng thứ hai, vòng thứ ba, đến cuối cùng sẽ do giám đốc nhân sự phỏng vấn, sau từng vòng sẽ tuyển chọn ra người xuất sắc nhất để vào Hoa An."

Hoa khôi của trường đại học F, cũng chính là bạn thuở nhỏ của Tiêu Ương, ngồi bên cạnh mỉm cười khuyên nhủ.

"Tô Hiểu à, chị khuyên em nên từ bỏ đi, trường đại học H các em chưa có ai vào Hoa An cả. Hơn nữa, một sinh viên khoa xã hội như em vào Hoa An làm gì, em phải biết rằng bộ phận chức năng của Hoa An còn khó vào hơn nhân viên công chức nhà nước nữa. Nghe nói tiền lương cao, trai đẹp xếp thành đống, đãi ngộ phúc lợi lại càng tốt hơn, còn có bảo hiểm y tế giá trị lớn cho thành viên trong gia đình gì đó, quả thật là nghề nghiệp trong mơ của phụ nữ."

Tô Hiểu nghe thấy "bảo hiểm y tế giá trị lớn cho thành viên trong gia đình", đốm lửa trong lòng lại bốc lên cao. Nụ cười của cô không đổi, cô trả lời một cách nhã nhặn và đúng mực: "Đàn chị nói vậy thì em càng muốn vào đó hơn."

Chỉ cần vào Hoa An, sau này cứ yên tâm làm việc, không cần phải suy nghĩ gì nữa, bệnh của bà nội cũng được đảm bảo hơn rồi.

Mặc dù hiện giờ Trình Linh và ông nội Trình đối xử với cô rất tốt, nhưng hai năm sau cô vẫn phải tìm kiếm quyền lợi cho mình, dựa vào người khác là lời nói dối lớn nhất mà cô từng nghe, bất cứ lúc nào cô cũng phải dựa vào chính mình, cho nên cô quyết tâm phải vào được Hoa An.

Tiêu Ương ở bên cạnh cong khóe môi, nói với giọng điệu lười nhác.

"Tô Hiểu, Liễu Kiều là phó chủ tịch hội sinh viên trường đại học F, kiêm trưởng ban văn nghệ, tích điểm tín chỉ hạng nhất toàn khoa, học và làm việc đúng chuyên ngành, đi thẳng đến vòng phỏng vấn cuối, nhưng vẫn bị trượt, em đừng không biết tự lượng sức mình."

Liễu Kiều không muốn nhắc đến quá khứ này, cô ta giơ ly rượu vang, kiêu ngạo liếc Tiêu Ương một cái.

"Không có gì cả, hiện giờ tớ thực tập ở công ty tài chính nhà họ Lộ vẫn tốt, tớ cảm thấy chỗ này thích hợp với mình hơn."

Vừa nghe đến công ty tài chính nhà họ Lộ, mắt Tô Hiểu sáng bừng.

"Chính là nhà họ Lộ chuyển bại thành thắng trong cơn bùng nổ tài chính đó ư?"

"Đương nhiên rồi, thành phố S còn mấy nhà họ Lộ chứ!" Liễu Kiều hất cằm đắc ý.

Tiêu Ương cảm thấy kỳ lạ, nhìn sang Tô Hiểu: "Sao em lại có hứng thú với tập đoàn nhà họ Lộ rồi?"

Tô Hiểu trả lời: "Chẳng phải em đã chọn môn của thầy Lý Ngọc Lâm à, ông ấy yêu cầu bọn em phỏng vấn một người nổi tiếng trên tin tức, viết thành một bài báo, nếu như viết hay còn có thể giúp bọn em phát biểu đó! Thầy Lý đã nhắc đến tài chính nhà họ Lộ, nói rằng tổng giám đốc Lộ Vân của bọn họ là người nổi tiếng mà các tòa báo tài chính kinh tế lớn khó có cơ hội phỏng vấn nhất."

Lúc này đàn anh năm tư đang thực tập ở khoa học kỹ thuật Hoa An cười nhã nhặn: "Nhân vật khó phỏng vấn nhất trong giới tài chính kinh tế không phải Lộ Vân."

Tô Hiểu đang muốn hỏi là ai, Tiêu Ương đã chau mày và hỏi: "Tô Hiểu, không lẽ em muốn phỏng vấn Lộ Vân?"

Liễu Kiều nhìn Tô Hiểu như nhìn kẻ ngốc, không còn muốn nói chuyện với cô nữa.

Trong mắt cô ta, Tô Hiểu hoàn toàn là một người không biết trời cao đất dày.

Nhưng Tô Hiểu vẫn cười và hỏi Liễu Kiều.

"Đàn chị Liễu, chị có cách nào giúp em hẹn tổng giám đốc Lộ không? Nếu như được, em có thể đến tìm thầy Lý xin trang bìa tạp chí kinh tế."

Sở dĩ Lý Ngọc Lâm nổi tiếng ở trường đại học H còn vì ông ấy là một đối tác của tạp chí tài chính kinh tế. Mỗi năm đều có rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đến làm việc ở chỗ của ông ấy.

Tô Hiểu vạch ra kế hoạch rất rõ ràng, cô muốn vào khoa học kỹ thuật Hoa An nhất, nếu không được, đường lui cuối cùng chính là có được sự tin cậy của thầy Lý, đến tòa soạn báo để thực tập.

Liễu Kiều trợn mắt với cô, tức giận nói: "Em cảm thấy được không? Nếu em có thể phỏng vấn được tổng giám đốc Lộ của bọn chị, vậy thì bao nhiêu tổng biên tập của tờ báo tài chính kinh tế đều ăn không ngồi rồi à?"

Tô Hiểu không nói gì thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!