Bên kia trường, khung cảnh giờ đây im lặng một cách lạ thường. Phải tốn gần nửa canh giờ thì Tư Đồ Thanh Vũ cùng Thượng Quan Thần mới chợt giật mình, quay đi kím bóng dáng nhỏ bé lãnh đạm kia. Nhưng xung quanh chỉ đây còn lại đám người vẫn đang hoá đá, không gian yên tĩnh, cỏ cây xào xạc, mà Lạc Mẫn Doanh cái cô nàng gây chuyện thị phi kia thì lại biến mất không thấy dấu vết, cứ như cô chưa từng có mặt ở đây vậy!
Tư Đồ Thanh Vũ khi nghe Lạc Mẫn Doanh cô chửi hắn, hắn thật sự tức giận muốn giết người, thế nhưng khi hắn chợt bừng tỉnh qua đi tính kím cô để tính sổ, thì cô đã bỏ chạy mất xác, còn không thèm cho hắn một lời nói gì! Đáng hận!!
Còn Thượng Quan Thần, hắn cũng không biết mình bị làm sao, khi bừng giật mình thứ đầu tiên hắn muốn quan tâm, nhìn thấy lại là Lạc Mẫn Doanh cô nàng phiền phức, diêm dúa kia. Không hiểu tại sao, khi nghe chính miệng cô nói, sau này hắn với cô chẳng còn có xu quan hệ nào, hắn ra sao cô cũng sẽ không màng đến!
Cô sẽ biến mất khỏi thế giới của Thượng Quan Thần hắn, hắn sẽ không còn hằng ngày thấy cô nàng lẳng lơ kia lẻo đẻo phía sau lưng hắn, không còn mỗi lần hắn chơi thể thao cô sẽ lén lút đi đến chỗ đựng đồ dùng của hắn đặt xuống chai nước hay khăn lau mặt, ....... Bỗng, sâu trong đáy lòng hắn, lại không biết như thế nào dâng lên cảm giác không muốn, không nỡ ...
Xoay người, Tư Đồ Thanh Vũ và Thượng Quan Thần mỗi người bước đi một hướng, không ai chào hỏi ai câu nào. Mà Giang Mộ Tuyết, cô nàng mà cả hai người giành nhau đến sức đầu mẻ trán kia, bất giác lại họ cũng quên lãng từ lâu!!
Trong trường thì một mảnh hỗn loạn biết bao, bên này Lạc Mẫn Doanh và Lạc Thiên Tề ca ca của cô lại vui vẻ nói chuyện hạnh phúc biết mấy @.@
" Doanh Nhi, ta nhớ muội muốn chết quá! " Giọng nói dịu dàng, ấm áp vang lên.
" Hi hi ... Tề ca ca mới xa nhau có mấy tiếng, muội cảm thấy như cách ba thu! " ( Dễ sợ, Doanh tỷ tỷ, tỷ thật sự là thánh hoa mỹ, không nói thì thôi, một khi phát ngôn thiên hạ bái phục!! Xạo chúa là đây!! =.=)
" Hahahahhh... Tiểu Doanh muội thật là ... Hahahhh... Ca ca cam bái hạ phong ... Hahahahha...."
" Thiên Tề ca ca, cũng sắp trưa rồi, ca ca có ăn uống gì chưa đó. Đừng nói với muội, công việc nhiều quá huynh tính bỏ bữa nghen ~~" Lạc Mẫn Doanh thanh âm trầm xuống, đầy tính đe doạ người.
" Ách! Sao muội biết huynh muốn nói vậy !" ( Lạy thánh, thánh cũng ít có ngơ nha! Hay dễ sợ!)
" Lạc Thiên Tề huynh lại bỏ bữa nữa, không được chờ đó, muội sẽ mang cơm đến tận Phong Vân giải trí cho huynh ăn. Ngồi đó, không đi đâu, chờ muội!" Hét toán lên, Lạc Mẫn Doanh bực bội, cái ca ca này cái gì cũng tốt chỉ chừa mỗi cái tội chẳng biết quan tâm chính mình.
" Này ... Này ... Tiểu Doanh, không phải muội đang ở lớp học hay sao?? Chiều muội có tiết mà, sao lại đến đây được!"
Ây ~~da quên mất, Lạc Mẫn Doanh cô trốn à mà không bỏ học mà, sao bây giờ?? Không lẽ nói thật với Tề ca ca hay sao?? Haizzzz, bực mình, cũng vì cái tên Tư Đồ Thanh Vũ đáng chết kia, Thượng Quan Thần thối tha và con ả Giang Mộ Tuyết giả tạo đó mà giờ ... Lạc Mẫn Doanh cô bế tắc như thế này nè, quá hận đúng là kẻ thù không đội trời chung, có chết cũng phải dây dưa báo hại cô mà !! Lạc Mẫn Doanh ta nhớ kỹ thù mới hận cũ này, ta nhất định đòi cả vốn lẫn lời, khôn hồn thì đừng có rơi vô tay lão nương ta!
Hừ!
" Thiên Tề ca ca ... Muội ... muội.... muội .... Ca ca, huynh ... hyunh đừng giận muội ... muội ứ ... Hu ... Ứ....ứ...." Tiếng nói Lạc Mẫn Doanh đứt khoảng, nghẹn ngào, đầy ủy khuất.
" Tiểu Doanh, xảy ra chuyện gì. Muội bị làm sao? Muội đang ở đâu?? Nói nhanh, ca ca đến liền, đừng sợ có ca ca chuyện gì ca ca cũng gánh cho muội! Tiểu Doanh!" Lạc Thiên Tề gấp gáp hỏi nhanh Lạc Mẫn Doanh, có trời mới biết, khi hắn nghe Tiểu Doanh bảo bối nhà hắn khóc, tim hắn như muốn bóp thắc, đau lòng da diết.
" Ca ... ca... Muội ... muội.... muội chỉ là ... muội... muội.... đi học xảy ra chút chuyện.... nên... cho nên... muội không muốn vô học... Giờ... giờ muội đang ở trên phố, đi một mình! Ca ca, huynh không được giận muội, không nên la mắng muội nha!" Giọng nói lí nhí, đầy sợ hãi trách cứ kia của Lạc Mẫn Doanh, làm bên đây Lạc Thiên Tề nghe không chỉ có thương yêu, mà còn tự trách.
Haizzzzz! Làm sao hắn lại quên bên kia trường sự tình chứ, bởi vì tiểu Doanh mất trí nhớ nên hắn mới không chú ý đến việc trong học viện khoa của tiểu Doanh còn lắm người gan to dám đi nói xấu bảo bối nhà hắn.
Hừ! Thiệt là! Không biết hôm nay tiểu Doanh gặp chuyện gì trong trường mà muội ấy lại khóc thương tâm như thế! Lẽ nào... Thượng Quan Thần cùng cái tên Tư Đồ Thanh Vũ kia cũng có liên quan?
Trước đây, Tiểu Doanh luôn luôn chỉ bám theo hai tên đó nhưng toàn bị cả hai người đó khinh bỉ, miệt thị. Mà giờ tiểu Doanh mất trí nhớ, không lẽ... cũng bị họ sĩ nhục hay sao??
" Tiểu Doanh, muội nói cho huynh biết, trong trường xảy ra chuyện gì làm muội như thế. Ngoan, nói đi có ca ca ở đây mọi chuyện cứ để huynh lo, được không??"
" Ca ca ... ca... Muội... muội sáng nay vừa vô trước cổng lớp thì ... thì bị cái bạn học nữ sinh họ Kiều kia chặng đường! Cô ta nói muội dâm loàng, không biết liêm sĩ câu dẫn nam nhân. Còn... còn nói muội không biết nhục nhã, vác xác lên trường... không... không sợ làm ô uế Thánh Duy học viện hay sao... Hức... hức... Ca ca, trước đây muội như thế hay sao? Muội ... muội xấu xa như vậy à ca ca .. hức!"
Ầm!
Chó chết, thật đáng chết, cô ả kia là ai? Hừ ai cho ả gan to như thế cả tiểu Doanh nhà hắn cũng dám khi dễ, ả chê mạng mình dài à! Hay lắm giỏi lắm, can đảm, dám cư xử với bảo bối của hắn như thế á, hừ cũng nên tự gánh lấy hậu quả, lửa giận của hắn vậy!
" Tiểu Doanh ngoan, nghe lời ca ca, muội không phải như vậy, muội là bão bối của Lạc gia của ca ca, ba ba và gia gia, họ chỉ vì ganh tức với muội nên mới nói xấu muội như thế. Đừng khóc, nín ngoan nói cho ca ca nghe vị Kiều đồng học kia là ai, tên gì?"
" Muội... Muội... ca ca muội không biết nàng ta. Nhưng... nhưng muội nghe nàng nói, nàng là đại tiểu thư của Kiều gia Kiều Lộ Lộ gì đó thì phải !"
Kiều Lộ Lộ cô tự mà cầu phúc nhiều cho mình đi nha. Há há! Ai bảo cô xui xẻo, nghe lời Giang Mộ Tuyết kia mà đụng vô Lạc Mẫn Doanh tôi. Nợ cũ trước đây cùng hận mới, tôi nói rồi, tôi sẽ khiếm lại cả vốn lẫn lời, Kiều Lộ Lộ cô chỉ là dạo đầu cho những đau khổ, bất hạnh mà Lạc Mẫn Doanh tôi sẽ mang đến cho tất cả những người đã gây ra cho Lạc Mẫn Doanh cô cả 2 kiếp trước.
Vốn dĩ, tôi không định làm như thế này đâu? Nhưng ai biểu các ngươi làm tôi phải rơi nước mắt, thương tâm chi, tôi bi thương một, tôi muốn các người cũng phải thống khổ gấp trăm ngàn lần hơn thế! Nhoẻ miệng cười nhếch lên, giờ đây nếu như ai nhìn thấy Lạc Mẫn Doanh lúc này cũng phải đều nổi hết da gà, cô cứ như tu la hoá thân từ địa ngục mà đến! Lãnh huyết, tàn bạo!
" Tiểu Doanh vậy giờ muội đến Phong Vân giải trí đi, ca ca sẽ ở đó chờ muội. Làm xong công việc huynh muội ta cùng nhau về nhà!" Lạc Thiên Tề ấm áp, giọng nói đầy chăm sóc vang lên. Hắn thật sự sợ hãi, muội muội chỉ xa hắn cái vài tiếng lại bị thương tâm như thế, hắn không muốn nàng lại xảy ra chuyện gì, chỉ cần hắn ... phải chỉ ... hắn có mặt bên cạnh nàng, ai dám làm gì muội muội hắn nữa, hắn sẽ kịp thời giải quyết ngay!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!