Chương 7: Phần 7: Quay lại trường học đầy phong ba!

Sau khi ăn uống no say mà chẳng cần tốn đồng xu cách bạc nào, thì Lạc Mẫn Doanh yên lặng, ngoan ngoãn theo Doãn Hàn đến bệnh viện khám bệnh định kì tổng quát.

Hừ! Nói khám tổng quát thế thôi mà cũng ngốn hết cả 3 tiếng đồng hồ của lão nương. Tên cáo hắc ám Doãn Hàn kia thật cho là, Mẫn Doanh cô không hề hay biết hắn phía sau giở trò quỷ gì hay sao!

Đường đường là viện trưởng của Dương Viễn bệnh viện có tiếng số 1 tại Hoa Hạ này, thì việc Doãn Hàn hắn kéo dài thời gian khám bệnh của một bệnh nhân nhỏ bé như cô thì có khó khăn gì cho cam!! Nhớ đó, ta ức !!

Trải qua cuộc vật lộn đầy mệt mỏi với cái tên khốn kiếp Doãn Hàn kia, giờ đây Lạc Mẫn Doanh lê cái thân thể héo tàn của mình vô Lạc gia.

Vừa bước vào cửa thì Mẫn Doanh nhận liền sự tiếp đón nồng nhiệt từ ba ba lẫn gia gia của mình!

" Doanh Doanh con về rồi à, hôm nay có mệt lắm không! Việc khám tổng quát của con sao rồi, có vấn đề gì không?" Mang theo sự lo lắng Lạc gia gia ôm chầm lấy Mẫn Doanh hỏi thăm:

" Ừm, con không sao, mọi thứ đều tốt hết cả. Con đã nói rồi, con khoẻ mà, trừ mất trí nhớ ra thì cái gì cũng bình thường hết!" Vừa nói Mẫn Doanh vừa tỏ ra đáng thương hề hề khi gia gia và ba ba không tin mình!

" Doanh Doanh, không phải ba ba và gia gia của con không tin con, mà là ba ba và gia gia thật sự lo lắng! Con là bảo bối của cả Lạc gia này, con mà có chuyện gì, ba ba gia gia lẫn ca ca con phải sống làm sao!" Mang giọng nói trầm thấp đầy ấm áp, Lạc ba ba ôm Mẫn Doanh vào lòng, xoa mái tóc mềm mại kia của Mẫn Doanh, từ tốn nói!

Giờ đây, Lạc Mẫn Doanh cô thật hết chỗ nói, có vẻ số kiếp con rệp của cô hằng tháng đều phải gặp tên hắc ám kia là việc khó tránh khỏi rồi.

Haizzzz, đừng ai thắc mắc tại sao cô lại không kêu gia gia và ba ba thay cái tên hắc ám bác sĩ kia cho mình, đơn giản thôi. Ai bảo tên kia là viện trưởng của Dương Viễn cái bệnh viện tốt nhất Hoa Hạ tại đây, đã vậy hắn còn là thiên tài trong ngành khám chữa bệnh này cơ chứ. Vì vậy nên dù cô có nài nỉ, van xin làm đủ trò gì đi nữa thì gia gia và ba ba cũng nhất quyết không chịu đổi bác sĩ khác cho cô đâu! Mọi chuyện biết rõ ràng như thế, cô còn làm gì thêm cho mệt thân !

Quay lưng, xoay người Mẫn Doanh tính bước về phòng thì:

" Doanh Doanh, con tính khi nào thì đi học lại. Phía trường, con cũng nghĩ hơn 3 tuần rồi!" Ba ba mở lời nhắc nhở.

Ách! Ba ba không nói cô cũng quên bén, mình còn đi học @.@

" Ba ba, gia gia con cũng thấy mình khoẻ rồi, có lẽ mai con đi học vậy. Dù sao trường cũng khai giảng hơn 2 tháng, mà con cứ nghĩ hoài cũng không tốt cho lắm!"

" Ừm, vậy cũng tốt. Doanh Doanh giờ con cũng mệt rồi, đi cả ngày con mau về phòng nghĩ ngơi đi, sáng còn đi học sớm nữa. Mai có gì gia gia kêu bác Vương đưa đón con đi học."

" Vâng thưa gia gia, ba ba con đi lên phòng trước. Hai người cũng nên nghĩ ngơi sớm nhoa. Con yêu cả nhà nhiều!" Hôn lên má gia gia và ba ba mỗi người một cái, Mẫn Doanh nhanh chân hướng về phòng mình!

nh sáng mặt trời ấm áp, len lỏi qua từng khe của khung cửa sổ như đón chào một ngày mới bắt đầu đầy tươi sáng!

Reng ~~ reng ~~ reng

~~Bụp ! Bốp ! Chát ! Sau đó là cảnh tượng chiếc đồng hồ hàng hiệu bị nện vài phát không thương tiếc vào, thể hiện sự tức giận không hề nhỏ mà chủ nhân của nó mang lại, khi bị phá giấc ngủ ngon lành.

Lạc Mẫn Doanh mê mang mở mắt: " Haizzz thật sự là mệt mỏi mà, quả thật đi học luôn luôn là cực hình đối với cô!" Lếch tấm thân mệt mỏi đầy khó chịu vào nhà vệ sinh, sau 30' cảnh cửa nhà tấm mở ra, một thân thể trắng tuyết nõn nà, thân hình chữ S, đôi gò bồng đào cân đối mềm mại nảy nhẹ vu vơ trong không khí, tấm lưng gợi cảm cùng đôi chân thẳng tấp, thon thả bước ra. Không một mảnh vải che thân!! (OMG nude toàn tập!!

Chảy máu chết người, so hot !!)

Lựa chọn một chiếc áo sơmi màu đỏ bằng voan, cùng chiếc quần dài ôm sát, cô nhanh chóng thay quần áo vào cơ thể, dù dáng người cô có đẹp thật nhưng không mặc gì đi long nhong trong phòng cũng thấy lạnh, chớ bộ đùa à. Lạc Mẫn Doanh ngồi vào bàn trang điểm, đôi tay nhẹ nhàng chọn đại một cây son dưỡng môi, thoa nhẹ nhàng, rồi lại lấy thêm cây son khác màu cam đỏ thoa một chút ít lên. Vuốt thêm một ít mascara trên mi mắt, trong gương liền xuất hiện lên một vị mĩ nữ xinh đẹp thuần mị.

Nhanh tay chải nhẹ mái tóc màu đỏ sặc sỡ kia, Mẫn Doanh lẹ làng búi tóc thành củ tỏi trông cực đáng yêu, cô còn cố ý để rơi vài lọn tóc đỏ nhỏ trên trán, trông cô bây giờ vừa năng động vừa đáng yêu lại mang chút phong tình mị hoặc!

Đắm chìm trong nhan sắc ảo diệu của mình, không biết bao nhiêu lần Mẫn Doanh thầm khen ngợi cái nhan sắc khuynh quốc khuynh thành này.

Cầm lên chiếc túi xách màu đen chứa tập xách cô vừa soạn hôm qua, cùng đôi giầy bot màu đen, Mẫn Doanh bước nhanh ra khỏi phòng, xuống lầu ăn sáng.

Thánh Duy học viện là một trong những ngôi trường Đại học hàng đầu của cả nước Trung Quốc! Nó không chỉ đứng đầu cả nước về cơ sở hạ tầng thuộc hàng khủng về chất lượng, mà đội ngũ các giảng viên trong trường cũng đều là những lão sư có tiếng nhất nhì trong nhiều lĩnh vực trên cả nước, những sinh viên ra trường này ai ai đều là những người tài giỏi, tương lai tươi sáng rực rỡ, huy hoàng.

Không những thế, Thánh Duy học viện còn được biết đến với điểm thi vào gắt gao, cùng việc nơi đây còn quy tụ toàn con nhà giàu, quý tộc, con nhà những người có chức có quyền đến học. Vì thế, không nói oa khi Thánh Duy học viện là niềm mơ ước lớn lao của tất cả học sinh cả nước.

Nếu bạn thuộc gia đình giàu có quyền có chức thì việc bước vô đây là chuyện dễ dàng, nhẹ nhàng. Nhưng nếu bạn nhà nghèo thì rất tiếc, bạn phải là người có tài, thật giỏi, học cực tốt để chiếm lấy học bổng, thì bạn mới may mắn đặt chân vào đây.

Hiện tại, ngay giữa rừng xe hàng hiệu có tiếng, một chiếc siêu xe Bugatti Veyron xuất hiện thu hút mọi ánh nhìn. Thật sự nhà có tiền trong có tiền quả thật đi đâu cũng lắm kẻ để ý!!

Cạch! Cánh cửa của chiếc siêu xe kia chợt mở, bước xuống là đôi chân thon thả với chiếc giầy bot màu đen cao 7 phân, ngay sau đó một vị mĩ nữ xinh đẹp thuần mị xuất hiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!