Chương 6: Hết Cáo già lại đến Sói Ác Giờ lại thêm Hồ Ly ngàn năm!

Thượng Quan Mặc thật sự tức giận, nhìn trước mắt cô gái thiên sứ vừa bị hắn yêu thương, giờ đây lại ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay tên nam nhân khác. Hắn! Chưa chết mà, hừ khốn khiếp, dám ngang nhiên trước mặt Thượng Quan Mặc ta cướp người ngươi cũng thật gan lớn.

Còn Lãnh Hạo Nhiên

- hắn đang từ trong thâm tâm trách cứ mình, không bảo vệ tốt bảo bối của hắn, để người khác nhúng chàm, thật sự giờ đây hắn muốn giết người, ấy thế mà cái tên không biết sống chết kia lại ngang nhiên kêu hắn buông ra bảo bối! Thật muốn tìm chết!

Lạnh mặt, đôi mắt sắt bén kia đầy nguy hiểm nhìn về phía Thượng Quan Mặc. Lãnh Hạo Nhiên cùng Thượng Quan Mặc cả người đều phát ra lãnh khí, đông lạnh đầy nguy hiểm không ai nhường ai, nhìn chầm chầm đối phương như muốn ăn tươi nuốt sống họ.

Ting ~ ting ~ tang ~~ Tiếng nhạc du dương bỗng vang lên, cắt ngang bầu không khí khó thở kia, Lạc Mẫn Doanh chợt giật mình, vội vàng lục trong túi xách ra chiếc điện thoại mỏng manh màu trắng xám, bấm nút áp tai nghe.

Cạch, đầu dây kia chợt phát ra tiếng nói ấm áp!

" Doanh Nhi, muội đang ở đâu, ta đến đón muội!"

Ách! Ai đây, giọng nói này nghe quen quen lắm nhưng ... Hình như mình không có lưu số người này, thì chắc không phải người thân rồi ?? Suy nghĩ một hồi chợt đầy dây kia lại vang lên lại giọng nói kia, nhưng mang vẻ lo lắng, cắt đứt dòng tự kỉ dài hạn của Mẫn Doanh.

" Uy, Doanh Nhi nàng có sao không? Ta đang ở dưới cửa của TTTM IQueen đây. Bá phụ kêu ta tới đón nàng, tiện thể khám bệnh định kì cho nàng. Doanh Nhi nàng ... Nàng ... Không phải ... Quên ta là ai luôn chứ?"

Nói đến đây, người trong điện thoại, giọng nói mang vẻ nguy hiểm, Mẫn Doanh có cảm giác như chỉ cần cô trả lời: " Không!" thì chắc chắn, tên kia sẽ không để yên cho cô đâu!

Đổ cả mồ hôi, tên Doãn hắc ám kia sao hắn lại biết số điện thoại của cô cơ chứ! Không lẽ, hắn cho người điều tra cô? Mà khoan, hình như hắn vừa mới nói, bá phụ

- là baba của cô kêu hắn tới đón cô, rồi còn khám bệnh định kì nữa!!

Trời ơi! Máu chó, vừa tưởng thoát được tên Doãn hắc ám ôn thần kia, thì giờ cô lại vinh dự nhận được tin sét đánh, hàng tháng sẽ được hắn khám bệnh định kì @.@ Choáng váng !!

" Doanh Nhi, nàng có nghe ta nói không. Ta là Doãn Hàn, nàng đang ở đâu, ta lên rước ??"

Haizzzz, tên chết bầm Doãn Hàn hắc ám này, hắn nhất định đánh chết cũng không nghĩ để Mẫn Doanh ta yên mà. Mệt mỏi trả lời!

" Uy, ngươi không cần lên đây đón ta, Doãn bác sĩ ta tự mình xuống đó kím ngươi. Chờ ta một chút!"

Vừa nói, Lạc Mẫn Doanh vừa bước đi vội vàng vừa cầm điện thoại nói chuyện với người trong điện thoại giờ đang vui sướng kia!

Ách! Khi bóng dáng yêu kiều kia khuất xa không nhìn thấy được nữa thì cả Lãnh Hạo Nhiên cùng Thượng Quan Mặc mới giật mình!

Nàng ... Nàng ... nàng lại cứ như thế bước đi, không thèm để ý bọn hắn!

Khi nào thì, giá trị của Thượng Quan Mặc hắn lại rớt không phanh như thế, mặc kệ hắn đứng sờ sờ trước mắt nàng đây, nàng lại dửng dưng bước đi không thèm ngoái lại nhìn. Bộ hắn xấu xí lắm sao, không hề hắn ngời ngời tuấn nam soái ca phong lưu như thế này sao nàng lại!

Quất ức, Thượng Quan Mặc hầm hực liết xéo qua tên đáng chết phá hư chuyện tốt của hắn, không tại tên kia thì sao bây giờ cả số điện thoại hay tên của nàng hắn cũng không biết!

Quay về Lãnh Hạo Nhiên hắn vẫn ngây ngốc đứng đó, nhìn về phía đi xa kia của nàng. Nàng ... sao có thể đáng yêu đến thế, chỉ là nói chuyện nàng lại không hề hay biết bên cạnh mình có người cứ thế mà bước đi.

Haizzzz ... Hắn nên phải làm như thế nào với nàng đây???

Đanh mắt nhìn về phía tên quần áo còn sốc sếch kia, hắn vừa chiếm tiện nghi của nàng. Hay lắm! Lãnh Hạo Nhiên ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi

- những người nào dám đụng chạm vào nàng. Hừ!

Lạc Mẫn Doanh bước ra khỏi cửa TTMT IQueen Plaza kia, thì y như rằng cái tên cáo già hắc ám Doãn Hàn ôn thần kia, đang mỉm cười tươi ngây ngốc nghênh tiếp nàng.

" Uy, Bác sĩ Doãn, nhập hồn !! Cấp cấp!!"

" Ách, Doanh Nhi nàng ra rồi à, giờ nàng có muốn ăn gì không? Chúng ta đi ăn nha!" Mỉm cười ôn hoà, đôi mắt màu cà phê hút hồn kia của Doãn Hàn vẫn luôn bám sát Mẫn Doanh từ lúc thấy cô bước ra khỏi cửa khu thương mại.

Hừ! Làm như hắn Doãn Hàn không hay biết gì à! Từ khi Doanh Nhi của hắn bước ra, bao nhiêu giống đực ở đây lại đưa cặp mắt đói khát ghê tởm kia, nhìn chầm chầm vào Doanh Nhi, làm hắn tức điên muốn đi đào từng đôi mắt kia ra, rồi đem tất cả chúng nó quăn cho chó ăn sạch! ( Đại ca, anh cũng ít có biến thái !!)

Ục ... ục... Lạc Mẫn Doanh đỏ cả mặt, mụ nó điên thật á, cô thật muốn kím sợi mì thắt cổ cho chết luôn á!! Sao cái bụng lại ngu ngốc, phản ứng như thế này á!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!