Chương 23: Phần 23: Vì Sao Lại Tự Thương Tổn Mình???

" Tề ! Em tính đi đâu vậy ? Trời tối rồi, để mai rồi tính." Trầm Vãn Tu tay trái ôm chiếc eo mảnh mai của Lạc Thiên Tề, tay phải giật phang chìa khoá trong tay vợ mình.

" Trầm Vãn Tu anh cầm tinh con khỉ à, sao lại cứ đu bám tôi hoài thế! Đã nói tôi phải đi về nhà mà."

Lạc Thiên Tề khuôn mặt xinh đẹp, thanh tú hằng ngày nay chỉ còn bộ dáng giận dữ, khó chịu cùng bất đắc dĩ với cái tên trời ơi nào đó thôi.

Có trời mới biết, từ cái ngày cùng anh ta lăn lộn trên giường xong thì đã 3 ngày rồi, CMN 3 ngày rồi ông đây chưa lếch nổi tấm thân mình xuống giường được.

Đúng là đồ cầm thú, một khi cắn được một phát đánh cho chết nó cũng chẳng thèm buông ra mà. Tên Trầm Vãn Tu kia muốn ép khô Lạc Thiên Tề ta mà.

Đã bị đè xuống rồi, ông đây cũng đã biết không còn cách nào phản công, cũng cam chịu rồi mà tên khốn kiếp đó. Hức!!! Được nước tính lấn lên đằng đầu mà, luôn luôn suốt ngày cái gì cũng không cho anh làm, thế thì cũng thôi đi. Giờ, anh về nhà cũng không chịu mở miệng cái gì mà " Vợ của anh, phải ở nhà với anh." Rồi thì " Không cho đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt!" " Tìm kiếm cái gì, con bé Lạc Mẫn Doanh kia đâu còn ngu ngốc mà chẳng biết lo cho mình, vài ngày nó lại lếch xác về thôi, em lo cho anh đi là đủ rồi ............. "

Ôi !! Nhẫn nhịn bao nhiêu ngày, nay Lạc Thiên Tề anh mà không ra khỏi nhà bữa nay được, nhất quyết anh mamg họ Trầm của tên biến thái kia luôn.

" Tôi nói anh để tôi đi không thì bảo?"

" Không là không! Vợ anh chỉ cần ở bên anh, không cho xa cách anh 1 bước!!"

" Trầm Vãn Tu anh có bệnh không hả, tôi có hứa gả cho anh à. Hay sao mà mở miệng tôi là vợ anh, bà xã nhà anh hả?"

" Em không hứa thì bây giờ em hứa, thế thôi!"

" Cái khỉ gì đấy. Tôi không gả anh nghe chưa, tôi không là vợ anh. Giờ buông ra cho ông về nhà."

Nghe thấy Lạc Thiên Tề phủi bỏ quan hệ với mình, còn đòi bỏ mình bề nhà. Trầm Vãn Tu tức điên lên.

Nào có chuyện dễ dàng vậy, anh đây đợi chờ bao nhiêu năm rồi, chỉ hi vọng có ngày được ôm vợ về nhà. Nay ăn cũng đã ăn xong, cái gì cần sờ cần đụng anh cũng đã làm, chỉ còn việc cưới về nhà để thiên hạ biết vợ anh là ai thôi. Thế mà em ấy, em ấy lại đòi ngay trong thời điểm ngọt ngào, hạnh phúc của cả hai mà bỏ đi, nghĩ thôi, cửa sổ cũng không có nhá.

Nói là làm liền, Trầm Vãn Tu không nói thêm lời nào cũng, dùng sức vách Lạc Thiên Tề đang la hét ầm ĩ kia đi về phía phòng ngủ.

" Này... Này ... Trầm Vãn Tu anh ... Anh tính là gì đó. Thả tôi xuống!!!"

" Ngoan!! Em bây giờ cần phải giữ sức, lát nữa anh sẽ cho em la hét , giờ trước nghe lời anh im lặng nào."

" Anh muốn làm cái gì ... Á !!! Cái đồ biến thái, tinh trùng thượng não này.... A....a....a...... anh sao anh ... anh .... lại... dám lột quần áo của tôi !!!! Này..... này.... buông ... ức.. tay ..........á..... đừng có mà đụng ... Ức .... Ư

hôn ... hôn .... chỗ đó !!! ...."

Ưm..... mmm......ư...... ưm........"

Vài giây sau đó, trong phòng ngủ chỉ còn lại những tiếng rên rỉ tỉ tê, những âm thanh dâm mỹ hoà quyện với sự va chạm của xác thịt, Lạc Thiên Tề một lần nữa lại chìm vào biển tình mênh mông đến mất phương hướng, mặc xác cho Trầm Vãn Tu cứ rong ruổi không ngừng trên người mình !!

Còn cô em gái Lạc Mẫn Doanh đáng thương kia thì lại bị ông anh yêu dấu quên sạch sành sanh, vị anh rễ mới này của cô cũng bỏ lơ sự sống chết của cô, mà chỉ vui đùa lạc thú với vợ yêu của mình.

Thói đời quả thật là vậy, không phải của mình, bỏ xó chỗ nào cũng chẳng ai thèm nhớ.

Phía bên kia, sau hơn một tuần lễ dài, Lạc Mẫn Doanh bị Đạm Đài Tịch Ly nuôi nhốt. Đúng vậy, cô bị chính cái tên khùng điên, biến thái kia giam cầm trong trạch viện một tuần lễ dài, không chỉ không cho phép cô bước ra khỏi khu biệt thự nửa bước, mà lúc nào kia tên Đạm Đài Tịch Ly kia đi giải quyết công việc, thì y như rằng xung quanh cô nhanh chóng sẽ xuất hiện liền từ hai, đến ba bốn cái bóng đèn.

Như hình với bóng kè kè bên cô, có xua đuổi ra sao cũng chỉ nghe được một câu:

" Thiếu phu nhân, thiếu gia đã ra lệnh, chúng tôi phải luôn bên cạnh ngài, không thể để ngài xảy ra chuyện gì nguy hiểm được!" Cùng với cái khuôn mặt vạn năm như than, không chút biểu cảm.

CMN thật là khốn lạn mà, bà đây bị nhốt trong hang ổ của tên biến thái kia đó, đang bị nuôi nhốt trong ngay nhà của mấy người nè. Có mà xảy ra chuyện gì nguy hiểm thì cũng do cái tên thiếu gia chết tiệt của mấy người gây ra cho bà mà thôi. Điên mất!!!

Này thì nuôi nhốt, tôi không Lạc Mẫn Doanh tôi mà không được sống bình thường, Đạm Đài Tịch Ly anh cũng đừng hòng sống khá giả hơn tôi là bao. Thế là Lạc Mẫn Doanh nhanh chóng chạy ầm ầm đi kiếm cái tên biến thái nào đó, gây áp bức.

" Đạm Đài Tịch Ly, anh đang ở đâu lếch xác ra đây cho tôi!!!"

" Thiếu phu nhân à, thiếu gia đang ở công ty xử lí công việc, ngài vẫn là chờ đến tối, thiếu gia về rồi hãy nói chuyện." Vị quản gia mang gương mặt già nua ngày nào đó bị Lạc Mẫn Doanh động tác đánh đập dã man Đạm Đài Tịch Ly đã bị ám ảnh. Đối với lão, cái vị thiếu phu nhân mới này nhìn vẻ bề ngoài nhu nhược, yếu đuối vậy thôi chứ khí lực và độ hung tàn thì không hề thua kém vị thiếu gia nhà lão chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!