" Ôi mẹ ơi, đau quá
Cái eo của tôi ~~ trời ơi !!"
Lờ mờ tỉnh lại, Lạc Mẫn Doanh cảm giác toàn thân rã rời, cứ như cô vừa bị xe tải cán qua người, đau điếng!! Đã vậy, trên người cô còn có cái thứ gì đó lành lạnh đang đè lên, làm cô cảm thấy khó thở hơn nữa.
" Cái quái gì đang xảy ra vậy nè ???" Trong đầu cô, từng đoạn hình ảnh ướt át, điên cuồng hôm qua hiện về
~~ " Cô ... cô ... Lạc .. Mẫn Doanh cô ... cùng cái tên chết tiệt Đạm Đài Tịch Ly xảy ... xảy ra cái việc cẩu huyết đó ~~ Trời ơi, sấm sét mau mau đánh xuống, giết chết tôi đi !!!!"
Làm sao !!! Làm sao Lạc Mẫn Doanh cô lại có thể cùng cái tên máu lạnh, chuyên đi tìm cách đưa cô vào chỗ chết mà phát sinh quan hệ cơ chứ.
Tuy là trước đây, cô cũng phát sinh chuyện với cả 3 người trong cùng một lú, nhưng... nhưng đó là cô bị bỏ thuốc, nên còn phủi mông bỏ chạy được. Nay cô ... à không .... cô là bị cưỡng gian, đúng bị cưỡng gian nên việc này cô cũng chẳng cần thèm chịu trách nhiệm đâu.
Đừng có ai chê trách Lạc Mẫn Doanh cô nhát gan, vô tình không tim không phổi. Cô chỉ là muốn bảo vệ tâm mình thôi, cho nên dù có làm bất cứ ai bị thương tâm thế nào, miễn sao tâm cô không bị thương là được. Cô ích kỷ vậy đó, ích kỷ vì bản thân một chút cũng chẳng sai gì đâu. Dù sao, trước đây, kẻ luôn bị thương tổn là cô mà, nên giờ họ bị như thế thì liên quan cọng hành gì với cô.
Suy nghĩ thông não, Lạc Mẫn Doanh quay lại nhìn cái con người đang ngủ say lại còn mang vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên đến đáng ghét kia Đạm Đài Tịch Ly.
Tên này cũng thật lạ, trước mặt bao nhiêu người thì luôn là cái vẻ mặt không sắc thái, mặt than toàn tập thể ấy thế mà giờ đây ngủ trông cứ như con nít hồn nhiên không nên lời.
Hừ chờ đó, nay Lạc Mẫn Doanh ta không làm gì ngươi được, ta mà thoát ra khỏi đây, chờ đó!!!
Nhẹ nhàng, bò ra khỏi giường, Lạc Mẫn Doanh rón rén gom lấy đóng quần áo vươn vãi trên sàn của mình. Nhìn bộ quần áo duy nhất cô thấy từ hôm qua đến hôm nay, giờ rách te tua như đống vải vụn lau nhà, Lạc Mẫn Doanh khóc không ra nước mắt.
Đôi mắt giận dữ, hung hăng quay sang nhìn tên thủ phạm tàn ác đang say ngủ kia, mà chính cô không thể làm gì hắn. Thật muốn giết người mà!!
Lê lếch tấm thân tàn tạ lại gần tủ quần áo to đùng kia, Lạc Mẫn Doanh hi vọng mình còn kiếm được một bộ trang phục mặc vào người. Chứ cứ loãn lồ đi vòng vòng trong phòng như thế này, cô xem mình cũng như con điên trốn trại hay người rừng chui ra.
Không phụ sự mong đợi, bên trong tủ đồ kia, bày biện hàng chục bộ quần áo xinh đẹp, đủ màu sắc lung linh, đã thế còn không chỉ có y phục nữ mà nam phục cũng không thiếu.
@.@ Đạm Đài Tịch Ly hắn cũng quá biến thái đi, cô dám lấy đầu mình mà khẳng định, tên kia có ý định bắt cóc cô là chuyện tính trước từ lâu rồi. Nay chỉ chờ cô bị vác xác đến là xong. Ôi!!! Sao Lạc Mẫn Doanh cô lại sơ xuất như thế, quá ngu ngốc mà.
Nắm lấy một bộ đầm trong có vẻ đơn giản cô phóng nhanh vào phòng tấm. Một lát sau, Lạc Mẫn Doanh bước ra trong chiếc đầm xòe xinh xắn, đáng yêu. Cô rón rén mở cửa bước ra khỏi phòng, mon men đi ra khỏi hành lang dài, vừa xuống khỏi lầu.
Thiên a~~ Cái quỷ gì thế này !!!! Trước mắt cô hàng chục con người nam có nữ có, đang đứng thẳng tấp trước mặt cô nghiêm trang cúi chào.
" Chào thiếu phu nhân!!!" Trăm miệng một lời, âm thanh thật khủng khiếp, Lạc Mẫn Doanh cảm giác màng nhĩ của cô cũng sắp bị thủng luôn rồi.
Trời ơi!!! Cô muốn lẻn trốn đi ra ngoài, mà nay ... hay rồi ... bọn người này la hét khủng bố như thế, cái tên chết tiệt trên lầu kia, có điếc cũng tỉnh lại rồi. Điên thật.
" Ai là thiếu phu nhân của các người!! Tôi muốn ra ngoài, mấy người chuẩn bị xe cho tôi mau." Đánh liều, phát ra lần cuối hi vọng mong manh.
" Xin lỗi phu nhân, Tịch thiếu gia có lệnh, ngoại trừ ngài ấy tự mình dẫn phu nhân ra ngoài, thì toàn bộ người trong Tịch gia không có quyền để phu nhân bước ra khỏi Tịch gia nửa bước. Nếu không tự gánh lấy hậu quả!!"
" Cái gì!!! Đây ... đây ... không phải là bắt giam người trái phép hay sao. Tôi muốn đâm đơn kiện mấy người tội giam người trái phép!!!"
" Thiếu phu nhân xin bớt giận. Có việc gì người nên nói chuyện vời Tịch thiếu gia, nô tài như chúng tôi không có quyền ý kiến!!"
Mẹ nó, chỗ này quả thật là chó má mà, đã thời đại nào rồi mà cứ luôn miệng xưng thiếu gia, phu nhân lại còn nô tài, quả rõ điên.
Hầm hừng bực dọc, Lạc Mẫn Doanh đùng đùng bước nhanh lên phòng lại. Hay lắm Đạm Đài Tịch Ly, mi dám giam giữ bà, không tính cho bà trốn thoát ra, bà đã không được dễ chịu thì mi cũng đừng hòng sống vui vẻ.
Đạp phang cửa phòng, Lạc Mẫn Doanh chạy đến bên giường lớn, không một chút suy nghĩ cô đưa hai tay mạnh mẽ bóp cổ Đạm Đài Tịch Ly đang say ngủ, , cảm người ngồi lên trên thân của Đạm Đài Tịch Ly. Cô chẳng hề hay biết, cái tư thế bây giờ có bao nhiêu là mờ ám ra sao.
Ra sức bóp cổ Đạm Đài Tịch Ly, Lạc Mẫn Doanh miệng ác độc lên tiếng.
" Đạm Đài Tịch Ly sao ngươi không chết yểu luôn đi, sống sờ sờ như thế này mà đi báo người, quá là ác độc mà."
" Lạc Mẫn Doanh tôi sẽ giúp anh siêu thoát cho nhanh, kiếp sau gặp Lạc Mẫn Doanh tôi thì nên biết khôn mà tránh xa, còn dám xuất hiện trong mắt bà. Gặp một lần, bà bóp chết mi một lần!!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!