Mơ màng mở đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi ra, cả người như bị xe tải cán nát qua, toàn thân rã rời, đau nhức.
Lạc Thiên Tề cố gắng vươn tay đôi bàn tay của mình lên xoa đầu đang đau nhức của mình. Bỗng ~~ từng trận co bóp, đau nhức từ phía dưới truyền đến thứ gì đó đang di chuyển không ngừng to lên trong cơ thể mình.
Đôi mắt phượng câu hồn của ai kia trợn tròn lên, và phía bên tai Lạc Thiên Tề truyền đến tiếng hít thở dồn dập của ai kia kìa. Làm Lạc Thiên Tề như muốn chết lặng người luôn!!
Chuyện gì thế này??? Hắn ... hắn ... đã ... làm ... gì ...??? Đêm ... đêm ... hôm qua ... Đã ... xảy ... ra ... chuyện... gì???
Trong đầu Lạc Thiên Tề, hình ảnh mờ dần trong trí nhớ đêm hôm qua bỗng dần dần rõ ràng hiện ra, từ từ
Trong quán bar âm nhạc ồn ã, tiếng người ngả ngớn, tiếng dồn dập, ....... hỗn tạp của âm thanh bên đây lại không làm cho vị nam nhân tuấn tú kia quan tâm đến.
Đuổi đi, đến đám đàn bà mời gọi, phong tao vị nam nhân kia tay cầm lấy chiếc điện thoại không ngừng lải nhải đối với người bên đầu dây kia. Tay kia không ngừng cầm chai rượu đưa vào miệng uống...
Có vẻ như người nam nhân này không hề hay biết, vẻ ngoài bây giờ của anh ta có bao nhiêu là câu nhân, yêu nghiệt đến cỡ nào đâu. Khuôn mặt xinh đẹp quá mức nữ tính kia, nay vì rượu mà trở nên ửng hồng. Đôi môi mỏng nhìn có vẻ mềm mại kia, lại càng sậm màu, mang hơi thở làm say tình người.
Sự tao nhã, lịch sự ngày thường của y nay lại chuyển sang sự mị hoặc người đến chí mạng làm sao??? Dẫn đến bao nhiêu ánh mắt sáng ngời, đói khát của đám nam nữ trong quán bar tại đây. Cho dù, y chỉ ngồi ở chỗ khuất trong quán bar như vẻ câu nhân đến tận cùng kia, thì làm sao mà thoát khỏi hàng loạt đôi mắt dâm đãng của đám người trong quán bar.
Bỗng!!! Có một tên đàn ông tiến lại gần phía y, tay của hắn không hề e dè quàng qua eo nhỏ của vị nam nhân kia, khuôn mặt có vẻ tuấn tú kia hiện rõ vẻ mệt mỏi vì vui thú miệt mài từ từ kề sát tai vị nam nhân kia, thì thào.
" TRÁNH RA !!! !!!"
Vị nam nhân như cảm nhận được sự đè ép của ai kia, xô mạnh người đang áp lại gần mình, lớn giọng la lên.
Tiếng nói khàn khàn, nghe có phần bán manh, dụ hoặc kia rơi vào tai tên đàn ông kia như lời mời gọi, hắn chẳng cảm thấy khó mà lui. Đằng này lại mạnh bạo tiến về phía trước ôm chầm lấy người đang say rượu kia, bàn tay sỗ sàng lui xuống phía mông to tròn, vểnh lên của vị nam nhân mà xoa bóp, miệng cười đáng khinh.
" KHỐN KIẾP !!!! CÚT !! "
Biết mình đang bị người ta giở trò đồi bại, vị nam nhân mở miệng mắng, tay chân không ngừng đấm đá loạn xạ.
" Ui ya ~~ Mẹ kiếp, thằng điếm này ông coi thượng mày thì mày phải ngoan ngoãn nằm im cho ông chơi chứ. Dám phản kháng với ông, xem coi ông không thao chết thằng điếm mày không ???? Tụi bây đâu, bắt lấy nó cho tao."
Tên đàn ông tức giận, đau đớn ôm đùi la hét. Sau đó hắn ra lệnh đám đàn em đang ngồi phía xa kia lại đây, còn hắn mạnh mẽ xông lên, bổ nhào vào vị nam nhân vừa mới đấm đá hắn.
Cảm nhận từng tia nguy hiểm đang truyền đến phía mình, vị nam nhân tái nhợt mặt, đôi chân thon thả, thẳng tấp không tự giác lui về phía sau, đến mức đụng vào tường, anh mới lo lắng, sợ hãi. Giờ đây, anh mới biết được thì ra anh cũng có lúc bị người ta dồn đến mức cùng như vậy !!! " Làm sao bây giờ ???"
Lo lắng, thấp thởm, nhìn thấy tên đàn ông đáng tởm kia sắp chạm vào người mình, vị nam nhân từng trận tuyệt vọng, đôi mắt phượng hút hồn hoang mang, run run chầm chậm nhắm lại
Bốp !!! Phang
Kèm theo sau đó là loạt tiến bốp ~~ chát ~~ bụp ~ a
~ aaaaaaa
~~ tiếng la thất thanh vang vọng khắp của quán bar, như lấn át cả tiếng ồn nơi đây!!!
Nghe từng trận la hét khủng khiếp kia, vị nam nhân mở mắt ra. Cảnh tượng bạo lực đàng hoàng hiện ra trước mắt anh, tên đàn ông ghê tởm kia đang ôm lấy mình nằm xuống sàn nhà la hét, còn trước người hắn một vị anh tuấn nam nhân khác vẻ mặt lạnh lùng, mang tia tàn bạo ra tay đánh đập tàn nhẫn mạnh mẽ, cho đến khi tên đàn ông kia mình đầy máu, nhận không ra hình người anh ta mới buông tay. Cầm điện thoại cho ai đó, chỉ sau 5' thì một toán người xuất hiện, khiên tên kia đi, dọn dẹp hiện trường sạch sẽ.
Khi người nam nhân lạnh lùng tàn bạo kia quay đầu lại thì vị nam nhân xinh đẹp kia bỗng oà khóc, chạy lại ôm chầm anh ta mà kể lể
" KHỐN KIẾP !!! TRẦM VÃN TU KHỐN KIẾP !!! SAO GIỜ MỚI TỚI!! TÊN ĐÁNG CHẾT "
Ôm người nam nhân mà mình thầm yêu, bảo vệ bao nhiêu năm nay vào lòng, Trầm Vãn Tu cảm thấy như trút hết cơn giận. Khốn kiếp, có trời mới biết khi hắn nhận được điện thoại của Thiên Tề, nghe người mình yêu rên la vì không kiếm được em gái. Anh có bao nhiêu cơn điên muốn lôi Lạc Mẫn Doanh kia ra mà oánh cho nhừ tử không???
Trước đây đã không hiểu chuyện, ngu ngốc đi yêu thằng nào đó, rồi lại bị con ả người yêu của thằng kia là Giang Mộ Tuyết xô ngã giữa đường bị xe đụng. May mắn là tên Doãn Hàn kia nhặt xác, gom mạng cô ta về được.
Tỉnh lại, có vẻ thay đổi, thông minh ra biết suy nghĩ nhiều chút, ấy thế mà ~~ haizzzzz
~ đúng là không nên tin vào cái người ngu lâu dốt bền Lạc Mẫn Doanh kia mà, xem đi. Có ai nửa đêm không ngủ, mở cửa nhà đi ra ngoài chưa??? Rồi bị người ta bắt cóc, làm khổ thân mình thì thôi, còn vạn lây cho anh mình
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!