Chương 19: Phần 19: Vô tình bị bắt cóc !!

Trong căn phòng yên tĩnh tại một căn biệt thự sang trọng, đầy hiu quanh, lạnh lẽo.

Bụp! Xoảng !!

Từng tiếng vỡ tan tành vang vọng cả căn hộ yên tĩnh, từng tiếng gió hiu hiu thổi qua, cùng tiếng la hét giận dữ1 điên cuồng của chủ nhân nơi đây!!

"Khốn kiếp!! Giang Mộ Tuyết, cô dám... Mẹ nó chứ !! A ~~ !! "

Nhìn từng xấp hình ảnh nam nữ ôm hôn nhau thắm thiết vươn vãi khắp mặt sàn, Thượng Quan Thần giận dữ đập mạnh tay vào chiếc bàn thuỷ tinh mong manh trước mặt mình!

Xoảng!! Ầm!!! Từng mảnh vỡ tan nát, chiếc bàn thuỷ tinh đáng thương xinh đẹp kia chẳng mấy chốc chỉ còn lại đống mảnh vụn tan hoang.

" Thương!! Tôi muốn trong vòng một tiếng đồng hồ tới, tất cả mọi thông tin dơ bẩn, đen tối của Giang Mộ Tuyết phải được phơi bày trước báo chí, viễn thông. Càng nhanh càng tốt!! Tôi muốn cô ta, phải chết chìm trước sự hành hạ của xã hội!!!"

Bóp!! Vứt bỏ chiếc điện thoại không thương tiếc vào tường nhà, Thượng Quan Thần hai tay ôm lấy đầu mình, vô lực ngồi xuống đất.

Giờ đây, vị nam thần phong lưu, tuấn lãng của làn giải trí Hoa Hạ Thượng Quan Thần đã hoàn toàn biết mất, thay vào đó là tên nam nhân quần áo lôi thôi, mái tóc rũ rựi, cả người hắn toát lên vẻ tang thương, đau đớn thấu tim can.

Thượng Quan Thần hắn thật sự không thể ngờ cô ả Giang Mộ Tuyết dám không thèm nghe lời cảnh cáo của hắn. Âm thầm cho người phát tán những bức ảnh hắn và cô ta lúc còn bên nhau lên mạng, cùng giao đến tận Lạc gia cho Mẫn Doanh xem nữa!!

Khốn nạn!! Quả thật đê tiện mà, cô ta thừa biết Thượng Quan Thần hắn coi Lạc Mẫn Doanh như mạng sống của mình, thế mà cô ả Giang Mộ Tuyết lại làm như thế. Không phải cô ta muốn chặng đứt con đường duy nhất, mà hắn có thể đến gần Mẫn Doanh hay sao!!

Được lắm!! Nếu cô ta đã dám cản chân hắn, thì hắn cũng không ngại đưa cô xuống địa ngục. Hừ!! Hắn sẽ không bao giờ cho phép ai dám ngán chân hắn bao giờ, mà còn bình yên thoát thân ra được!!

Cầm chai rượu nốc mạnh vào miệng, từng dòng màu đỏ sậm chảy dài dài từ miệng xuống cổ rồi thấm ướt cả một mảnh lớn chiếc áo đang mặc trên người.

Thượng Quan Thần vẫn không quan tâm, trong đầu hắn giờ chỉ có một ý niệm muốn quên hết tất cả, hắn muốn mọi chuyện hôm nay biến sạch hết. Để rồi sau khi hắn tỉnh lại, Mẫn Doanh của hắn lại vẫn còn bên hắn, vẫn luôn đứng phía sau lưng Thượng Quan Thần hắn. Chỉ cần hắn quay lại, cô sẽ đứng đó mỉm cười, nhẹ nhàng ôm hắn và nói :" Có em đây rồi!!" Như trước kia, Mẫn Doanh thường làm.

Mẫn Doanh, em đâu rồi ra đây!!! Anh nhớ em nhiều lắm ... ức.... Mẫn Doanh ... em đừng bỏ anh, .... anh không ... không .... thể thiếu em được... ức ..."

Bụp!!! Bụp !!! Bụp !!!

Giữa đêm khuya thanh vắng, một tên nam nhân quần áo sốc sếch, tóc tai rũ rượi liên tục dùng tay đập mạnh vô cánh cổng Lạc gia, miệng la hét kêu gào tên Mẫn Doanh không ngừng, làm náo loạn cả một khu biệt thự.

Lạc Mẫn Doanh tay xoa đầu nhè nhẹ, cảm thấy thân thể thật khó chịu, mệt mỏi. Nằm trên giường nửa đêm rồi mà vẫn không sao ngủ được, mở cửa ra cô bước xuống phòng bếp tính kiếm miếng nước uống cho thấm giọng, xong lại về phòng lăn qua lăn lại tiếp.

Cầm ly nước lọc trong tay uống từng ngụm một cô bước đi ra ngoài hóng gió, dù sao thì giờ có về phòng cô cũng chẳng chợp mắt gì được. Thôi thì đi vòng vòng cho khuây khoả!!

" Mẫn Doanh, em ra gặp anh đi. Anh nhớ em lắm!!! Mẫn Doanh ... ức .... Mẫn Doanh ... ức ... ức...!!"

Chợt nghe tiếng ai gọi mình vang lên đầy tỉ tê, Lạc Mẫn Doanh cả người rùng mình.

" Trời ơi, đêm khuya rồi sao còn ai kêu gào tên cô vậy nè. Cô chưa có chém giết ai mà, oan hồn ở đâu ra vậy !!"

" Lạc Mẫn Doanh đừng bỏ anh mà ... hức ... hức ... Đừng điiiiii "

Cầm chặt ly nước Lạc Mẫn Doanh dù cảm thấy sợ hãi, vẫn mạnh dạng bước ra cửa Lạc gia xem ai đang kêu gào thảm thiết ngoài kia.

Đập vào mắt cô là một dáng người đàn ông cao lớn, cả người anh ta thấm ướt nước mưa, tay cầm chai rượu, tay kia lại đập mạnh liên tục vào cánh cửa, mặc dù dòng máu đỏ tươi đang rỉ từ từ ra ngoài.

" Nè anh kia, đêm hôm khuya lắm rồi. Anh có muốn kiếm ai thì ngày mai hãy quay lại. Giờ này tối thui thì ai còn thức mà nghe anh kêu gào. Đi nhanh đi, không tôi kêu bảo vệ!!"

Bực bội Lạc Mẫn Doanh quát lên, cái gì vậy trời. Tối đã ngủ không được, nay lại gặp tên điên đêm khuya không thèm ngủ la hét ôm xồm, tính phá nhà phá cửa à. Chẳng biết mấy tên bảo vệ được thuê ngoài kia kia, dùng để làm cái quái gì. Mà lại để cho một người lạ mặt, xổng chuồng vô đây la ó ôm xồm.

Nghe tiếng nói thân quen từ ai kia, tên điên say rượu bỗng ngẩn mặt lên nhìn về phía cô gái đang đứng trước mặt mình.

Xoảng!! Chai rượu đang cầm trên tay bỗng rơi mạnh xuống đất, cả người tên say rượu kia cứ như thạch đá đứng trời trồng si ngốc nhìn cô gái đang cầm chiếc ly nước kia.

Lạc Mẫn Doanh cô cũng chết lặng. Trời ơi sét đánh ầm ầm cho cô vài đạo coi, để cô còn tin tưởng được cái tên ma men, lôi thôi trước mắt cô là tên nam thần vương giả làm mưa làm gió của giới giải trí Thượng Quan Thần đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!