Chương 14: Phần 14: Ngươi...ngươi quá tàn nhẫn, thì đừng trách ta ngoan độc.

Trong phòng cấp cứu của bệnh viện Dương Viễn, chiếc đèn đỏ vẫn cứ sáng lấp lánh. Xung quanh phòng, những vị anh tuấn mĩ nam kia giờ lại mang bộ dạng nhếch nhách thảm hại, từng cặp đôi mắt vô hồn cứ nhìn chầm chầm vào cách cửa đóng chặc kia, tâm trạng ai ai cũng thẩn thờ có, lo lắng có, hoang mang có, tự trách có. Giờ đây trong đầu của tất cả mọi người ngoài đây, ai ai cũng hi vọng cái người nằm trong kia có thể bình an, vô sự đi ra là họ mãn nguyện, trút hết lo âu rồi.

Từng tiếng đồng hồ trôi qua, hành lang bệnh viện vẫn im lặng, vắng lặng một cách lạnh lùng, khung cảnh toàn màu trắng thê lương làm sao, tâm trạng căn cứng kia của mọi người xung quanh phòng cấp cứu cũng nghiêm trọng đi. Bỗng bụp!! Ánh đèn đỏ của phòng cấp cứu tắt đi, cách cửa phòng bệnh mở ra.

Bước ra là Doãn Hàn với khuôn mặt thẫn thờ, đầy vẻ mệt mỏi ngay sau đó Doãn Hiên cũng nối bước ra, phía sau hắn là băng ca đưa Lạc Mẫn Doanh ra. Mọi người ai ai cũng chăm chú nhìn Lạc Mẫn Doanh, cô vẫn như thế vẫn cứ im lặng nằm ở đó, khuôn mặt xinh đẹp thuần mị kia thay vào là sự nhợt nhạt, tái mét. Đôi mắt to long lanh bao ngày chớp chớp, giảo hoặc liếc nhìn mọi thứ giờ đây ngắm nghiền lại.

Cái miệng chúm chím đỏ mọng, lí lo thường ngày giờ lại trắng bệch không còn huyết sắc.

Cả người Lạc Mẫn Doanh cứ như cái xác chết còn thở, nằm im tại đó. Bao quanh người cô là một bầu không khí u ám và tang thương.

" Doãn Hàn!! Tiểu Doanh sao vậy?? Muội muội tôi ra sao???" Nhìn muội muội nhà mình bất động như thế, Lạc Thiên Tề lo lắng rống lên.

" Tớ... Tớ ... Cũng ... không biết... Doanh... Doanh.... Nhi.... Bị sao.... sao... nữa !!" Bất lực, Doãn Hàn tan thương mở miệng. Bóp!!

" Doãn Hàn cậu nói gì, cậu là bác sĩ viện trưởng của bệnh viện lớn này, mà tiểu Doanh bị gì cậu cũng không biết làm sao??! Là sao hả??" Nắm chặt cổ áo của Doãn Hàn, Lạc Thiên Tề như đién lên hét mạnh. Cùng lúc đó, Lãnh Hạo Nhiên cũng cuồng điên lên bay vô Doãn Hàn la hét.

" Cái gì vậy Doãn Hàn, cậu là thiên tài bác sĩ mà, sao.... sao... lại không biết Doanh Doanh bị gì hả????"

" Buông Hàn ra đi ... Mẫn Doanh cô ấy chỉ là ... chìm vào giấc ngủ say thôi... mà... việc... khi nào ... Cô ấy tỉnh lại thì.... thì... có lẽ ... chưa ai biết rõ !!" Doãn Hiên bước ra từ phòng cấp cứu, khuôn mặt baby bán manh nay lại nhuốm vẻ mệt mỏi, tiều tụy lại nhìn thấy Lạc Thiên Tề la rống Doãn Hàn, hắn thật nổi điên à.

" Điều bây giờ có thể làm cho Lạc Mẫn Doanh là để cô ấy nghỉ ngơi đi, khi nào cô ấy cảm thấy mình nên tỉnh, sẽ tỉnh lại, còn bây giờ chúng ta thật sự không có cách gì lôi kéo cô ấy dậy được!!" Nói rồi, Doãn Hiên ra hiệu cho y tá đẩy Mẫn Doanh về phòng bệnh nghỉ ngơi.

Phía sau lưng, Thượng Quan Mặc, Thượng Quan Thần, Tư Đồ Thanh Vũ, Lãnh Hạo Nhiên, Phượng Khuynh Trần đều chăm chú nhìn cô gái đang im lặng nằm kia, mặc cho người ta đưa đi, tim họ như đau thắt lại. Tại sao?? Tại sao?? Cô lại bị như thế mà không phải bọn họ??

3 Ngày sau

~~Trong căn phòng bên vip 126 hiện đại, với ánh đèn màu trắng vẫn đang sáng ló, chiếu lên khuôn mặt tuyệt mỹ kia, chỉ thấy nàng đang ngắm nghiền mắt lại, say sưa ngủ. Nhịp tim vẫn đang phập phồng đập, cả người cứ im lặng nằm trên chiếc giường bệnh trắng tinh, sạch sẽ kia. Màn đêm lại buông xuống, nhưng nàng vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

Bao ngày qua, cả Lạc gia kể cả đám người kia Thượng Quan Thần, Thượng Quan Mặc, Lãnh Hạo Nhiên, Phượng Khuynh Trần, Tư Đồ Thanh Vũ, Doãn Hàn, Doãn Hiên kể cả cái tên trợ lí giở người Trầm Vãn Tu kia cũng thay phiên nhau vào chăm sóc cho Lạc Mẫn Doanh. Dù Lạc Thiên Tề, Lạc Miên, Lạc Sách có phản đối bao nhiêu đi nữa, thì đám nam nhân mặt dày như tường thành kia lại đồng lòng, hợp ý thay phiên nhau vào thăm Lạc Mẫn Doanh, làm Lạc gia người cũng chỉ biết câm nín, chịu trận vậy.

Cạch!!! Cánh phòng bệnh 126 chợt mở ra, bước vào là một vị nam nhân cao to, khiên nghị. Mái tóc màu xám tro lạnh nhạt, khuôn mặt cương nghị, tuyệt mĩ lại mang nét u buồn, mặt than không sắc thái. Chỉ thấy hắn bước nhẹ nhàng về phía giường bệnh kia.

Đôi mắt u buồn kia lạnh lùng nhìn chầm chầm vào vị thiếu nữ đang ngủ say vô thức, không chút phòng bị. Bỗng đôi mắt kia hằn lại, hiện lên từng tia máu, cả khuôn mặt than không cảm xúc kia cũng đanh lại, nhìn vị trên giường một cách chán ghét khinh bỉ. Bàn tay to dài của hắn mạnh mẽ vươn lên, không một tia tình cảm, cầm lên chiếc gối kế bên chiếc ghế sofa kia!

Bụp!! Đập mạnh chiếc gối vào khuôn mặt thiếu nữ kia, hắn mạnh tay ác độc kìm gối vào khuôn mặt Lạc Mẫn Doanh, muốn cho cô nghẹt thở mà chết. Cả khuôn mặt tuyệt mĩ của hắn giờ bao vây là toàn sự thù hận, tàn nhẫn. Trong đầu hắn, giờ chỉ quanh quẩn việc: " Giết chết cô ta, cô ta đáng chết!! Giết ả!!"

Cạch!!!

Chiếc cửa phòng 126 vừa được mở ra một lần nữa, Lạc Thiên Tề đang cầm trong tay chiếc hộp đựng canh cho Lạc Mẫn Doanh tẩm bổ, rơi cái phịch xuống!!! Nhanh chóng chạy lại, Lạc Thiên Tề mạnh tay đấm một phát thật mạnh vào cái người vừa đang cầm gối ép chặt mặt muội muội nhà mình, vừa nhanh tay quăn ngay chiếc gối kia ra xa, ôm lấy Lạc Mẫn Doanh vào lòng, nhìn cô thở một lúc một khó khăn Lạc Thiên Tề vừa nhấn chuông báo động vừa rống lên.

" Người đâu, bác sĩ, y tá đâu???? Doãn Hàn khốn kiếp mi đang ở đâu !!!"

" Ai đó, có ai không, bác sĩ y tá đâu??? Cả đám chết hết rồi à?? Lạc Mẫn Doanh mà có chuyện gì tôi giết hết mất người!!"

" Doãn Hàn chết tiệt, Doãn Hiên khốn kiếp, mấy người đang ở đây, tiểu Doanh đang gặp nguy hiểm, bác sĩ đâu???" Hoàn toàn nổi điên, Lạc Thiên Tề ôm lấy Lạc Mẫn Doanh vội chạy ra ngoài kêu bác sĩ, khi đi ngang qua cái người nào đó đang ngồi bịch trên đất. Lạc Thiên Tề ác độc nhìn lấy cái tên muốn giết muội muội mình, lãnh giọng vang lên.

" Đạm Đài Tịch Ly hay lắm!!! Ngươi ngay cả Lạc Mẫn Doanh cũng dám xuống tay, ta Lạc Thiên Tề sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu, nghe rõ chưa Đạm Đài Tịch Ly. Nếu tiểu Doanh xảy ra chuyện gì không hay, thì dù cho có thân bại danh liệt Lạc Thiên Tề ta, cũng muốn lôi ngươi xuống địa ngục cùng. Hừ!!!" Bước vội ra bên ngoài, Lạc Thiên Tề không thèm nhìn cái người đang thẩn thờ ngồi bất động một đống kia.

" Xảy ra chuyện gì, sao??? Sao Lạc Mẫn Doanh lại như thế??? " Doãn Hiên nhìn thấy Lạc Thiên Tề la hét thất thanh tại hành lang, vội vàng chạy đến, mắt thấy trong lòng Lạc Thiên Tề, Lạc Mẫn Doanh khuôn mặt trắng bệch, đang hấp hối. Doãn Hiên giật mình, vội vàng hét toán.

" Nhanh!! Nhanh chóng, mang Mẫn Doanh vào phòng cấp cứu liền. Y tá đâu??? Doãn Hàn đâu??? Mẫn Doanh xảy ra chuyện rồi !!!"

Cả hai nhanh chóng đưa Lạc Mẫn Doanh vào phòng cấp cứu, Doãn Hàn thì cũng xuất hiện, trên người hắn là bộ y phục sốc sếch, lượm thượm, không để ý gì nhiều, Doãn Hàn chạy nhanh vào phòng cấp cứu luôn.

Bên ngoài kia, khi đã đưa Mẫn Doanh vao phòng cấp cứu rồi, Lạc Thiên Tề như đứng ngồi trên đóng lửa, lo sợ hoang mang đi qua đi lại. Trong đầu hắn giờ vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhìn thấy tên Đạm Đài Tịch Ly kia, đang cố ý giết muội muội mình.

Thật không thể ngờ, khi gia gia hắn thông báo đến Đạm Đài gia về tình hình tiểu Doanh đang nằm trong bệnh viện, ngủ say không biết lí do thì Đạm Đài Tịch Ly thay mặt cho Đạm Đài gia tức tốc từ Bắc Cương đến Hoa Hạ đây thăm tiểu Doanh.

Lạc Thiên Tề hắn cứ nghĩ, việc Đạm Đài Tịch Ly kia đến đây sớm thế vì tên kia lo lắng cho tiểu Doanh. Cả Đạm Đài Tịch Ly cùng Lạc Mẫn Doanh từ khi tiểu Doanh ra đời đã có hôn ước, nên hắn mới phản đối Doãn Hàn kia có ý với muội muội mình, dù sao tiểu Doanh chính thức cũng là vợ chưa cưới của Đạm Đài Tịch Ly kia , thế mà. Lạc Thiên Tề hắn không ngờ, tên Đạm Đài Tịch Ly kia lại muốn giết tiểu Doanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!