Chương 13: Phần 13: Chiến tranh trong buổi tiệc!!

Lạc Mẫn Doanh thoát khỏi vòng ôm ấm áp của gia gia, nắm lấy đôi bàn tay vững chắc đầy vết chai sẹo theo năm tháng, cô nũng nịu nói:

" Gia gia à, con tốn gần buổi trời làm bánh kem sinh thần cho người đó. Người nhanh chóng cầu nguyện, thổi nến đi nào!! Gia gia ~~"

Nhìn đứa cháu gái duy nhất của mình khải ái kêu gọi, Lạc Miên chỉ có thể bất đắc dĩ mỉm cười, nhắm mắt cầu nguyện và thổi nến. Chiếc bánh kem màu trắng hồng tơi xốp, những đóa hoa màu vàng nhạt, hồng nhạt bé bé nở rộ đều đều trên chiếc bánh xung quanh, kèm theo ở giữa là dòng chữ nắn nót, thanh tú " Gia Gia sinh thần khoái hoặc" Lạc Miên cảm thấy, đây là buổi sinh thần ý nghĩa nhất của cuộc đời hắn.

Cầm phần bánh kem thơm ngọt kia từ tay Mẫn Doanh, Lạc Miên nhanh chóng nếm thử một ít. Miếng bánh nho nhỏ đưa vào miệng vị ngọt tơi xốp của bánh, kèm theo mùi vị béo bùi của sữa, ngọt mà không ngấy làm Lạc Miên yêu thích không rời. Doanh Doanh nhà hắn quả thật là tài đức vẹn toàn, ai có mắt như mù mới chê bai cháu gái ông !! Hừ!! Ai dám làm tổn thương Doanh Doanh bảo bối, Lạc Miên ông quyết không buông tha cho hắn bình yên mà sống...

Không chỉ Lạc Miên yêu thích chiếc bánh này, mà cả Lạc Sách cùng Lạc Thiên Tề khi ăn nó, cũng không kìm được lòng mà than:" Tiểu Doanh nhà hắn, tay nghề thật là quá tuyệt!!"

Nhìn khung cảnh ấm áp, hạnh phúc ngọt ngào từ Lạc thị, bao nhiêu con mắt của quan khách đến dự đều sinh lòng ghen ghét, đố kỵ.

" Hừ!! Tính diễn trò à, một vở kịch cháu hiền hiếu kính á, Lạc gia cũng biết đùa giỡn ghê!!"

" Cô gái kia là Lạc Mẫn Doanh, hừ chắc đây là chiêu trò của Lạc gia nhầm giảm tiếng xấu cho cháu gái đầy dèm pha kia thôi."

" Eo, người ta đến đây dự tiệc chứ không có xem diễn, mà họ cũng diễn đạt quá đi !!".........

Bên cạnh đó, cũng có số người ngưỡng mộ, ao ức.

" Haizzzz, con cháu nhà tôi mà cũng biết điều như thế này, tôi hạnh phúc biết bao!!"

" Thời buổi bây giờ, kím một cô gái tốt như Lạc đại tiểu thư, gia cảnh ổn, tính tình dịu dàng như thế này, quá khó đi..."

" Con tôi mà theo đuổi Lạc tiểu thư nhà này, tôi tán thưởng cả hai tay!!"

" Ây da, tôi cũng muốn làm mai con mình cho Lạc tiểu thư nữa !!".......

Buổi tiệc chính thức bắt đầu, từng điệu nhạc du dương, tuyệt vời truyền lên hoà với không gian sang trọng, lộng lẫy, từng cặp từng người hoà vào điệu nhạc, xen lẫn đâu đó là tiếng xã giao, khách sáo.

Lạc Mẫn Doanh sau khi khai tiệc xong, cô nhanh chóng bước nhanh đến những chiếc bàn bày biện hàng trăm món điểm tâm, đồ ăn khác nhau trong sặc sỡ đầy ngon miệng.

Nói thật với lòng chứ ngay từ khi bước vô đây, đôi mắt xinh đẹp mị hoặc của cô đã liếc nhanh, chú ý ngay đến những món đồ ăn ngon lành, đẹp mắt này rồi. Việc xã giao thì cứ để ba ba cùng ca ca soái ca nhà cô lo liệu vậy, thành thật xin lỗi nhưng Lạc Mẫn Doanh cô không kìm được sức hút của đồ ăn à.

Cầm trên tay chiếc dĩa trắng tinh, Lạc Mẫn Doanh nhanh liếc nhìn chăm chú từng món đồ ăn được đặt thẳng hàng trên từng chiếc bàn, bàn tay búp măng còn lại, Lạc Mẫn Doanh không nhanh không chậm gắp từ từ, từng loại đồ ăn cô muốn thưởng thức. Hoàn toàn đắm chìm trong thiên đường ăn uống của chính mình, cô không hề hay biết phía sau lưng mình, bao nhiêu con mắt đang trợn tròn nhìn chầm chầm từng hành động nhỏ của cô.

Thượng Quan Thần nhìn thấy Lạc Mẫn Doanh từ khi bước vào không thèm nhìn mình một cái, tâm trạng hắn thật hụt hẫng, giờ đây nhìn thấy cô lại châm chú với những món đồ ăn kia mà hoàn toàn không thèm để ý hắn đã đến bên cạnh cô, thì khá bực mình. Cầm lấy bàn tay xinh đẹp của Lạc Mẫn Doanh, Thượng Quan Thần mở miệng nói:

" Doanh Doanh, ăn nhiều như thế không tốt cho sức khoẻ của em đâu!!"

Sực tỉnh, Lạc Mẫn Doanh đưa mắt nhìn người không biết điều kia đang phá hoại tình yêu của cô với đồ ăn, ngước lên Lạc Mẫn Doanh trong thấy gương mặt mà hằng đêm nằm ngủ cô luôn luôn gặp phải ác mộng nhiều nhất Thượng Quan Thần. Giật mạnh tay mình ra khỏi Thượng Quan Thần, Lạc Mẫn Doanh khó chịu, lạnh giọng nói:

" Xin lỗi Thượng Quan thiếu gia, tôi có ăn gì, uống gì, thậm chí có bị bệnh chi thì cũng không một xu quan hệ nào với người. Làm ơn, xích ra xa tôi dùm, tôi ... Không có thói quen người lạ đụng chạm!" Nói rồi, Lạc Mẫn Doanh quay đi, lại bắt đầu hăng say trò chuyện cùng đồ ăn. Còn Thượng Quan Thần, hắn làm sao lại chịu để yêu cho Lạc Mẫn Doanh lơ hắn.

" Doanh Doanh, nếu nàng muốn ăn, vậy thì ta cùng nàng ăn vậy!!" Mỉm cười phong lưu, Thượng Quan Thần trưng ngay khuôn mặt dày, nhanh tay vơ lấy chiếc dĩa, bắt đầu gắp thức ăn y chan những món Lạc Mẫn Doanh chọn.

Tên này chưa uống thuốc chắc, có lẽ nên kêu tên Doãn Hàn kia cho tên Thượng Quan Thần này uống thuốc là vừa, bệnh nặng lắm rồi.

Nhìn thấy Thượng Quan Thần hành động như vậy Tư Đồ Thanh Vũ cũng nhanh chóng cầm lấy chiếc dĩa, bước lại gần Lạc Mẫn Doanh, tay vừa gắp món giống y cô, cười gió xuân, mở miệng từ tốn nói.

" Doanh Doanh, ta cũng ăn cùng nàng nha!!"

" Thần kinh à, ai mướn mấy người ăn chung với tôi, nhanh nhanh biến đi cho khuất mắt tôi là được!!" Bực mình, Lạc Mẫn Doanh quát lên, cầm chiếc dĩa bước đi chỗ khác thật nhanh, như sợ phía sau có thú dữ sắp ăn thịt cô vậy.

Tư Đồ Thanh Vũ hừ lạnh với Thượng Quan Thần đe doạ, phát âm:

" Thượng Quan Thần mi không đi lo lắng cho Giang Mộ Tuyết cô người yêu tâm can của mi đi, sao lại còn bám theo Doanh Doanh không buông vậy!"

" Hừ, Tư Đồ Thanh Vũ không phải lúc trước ngươi cũng bám theo không buông Giang Mộ Tuyết à, giờ lại đi theo Doanh Doanh là có ý gì. Ta cảnh cáo ngươi, Doanh Doanh là của ta, ai cũng không được lại gần nàng!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!