Có vẻ như vai của ai đó người bên cạnh quá ấm áp, vững chắc nên Lạc Mẫn Doanh đánh bài với chu công một cách ngon lành. Mà không hề hay biết phía sau cô, người nào đó đang nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt lớn ghen tỵ với người bên cạnh cô đang bám đu y như con gấu kola vậy!
Sau một khoảng thời gian ngủ ngon đến đông tây cũng không hay biết, Lạc Mẫn Doanh cùng Lạc Thiên Tề cuối cùng cũng đáp máy bay xuống Hoa Hạ. Nói thật lòng! Giờ đây, cô lại muốn bôn ba đi du lịch tiếp, chẳng muốn về nhà chút nào. Về nhà nè rồi phải đi học lại, đi học lại là phải làm bài, học bài, gặp toàn những thứ âm binh hắc ám gì đâu!! Không muốn chút nào!
Nhưng ... Giờ Lạc Mẫn Doanh cô mà không về gia gia và ba ba sẽ thương tâm lắm đó, dù sao cô cũng xa nhà hơn tuần rồi. Với lại, cuối tuần này lại đại thọ tám mươi của gia gia nhà cô, Lạc Mẫn Doanh cô phải có mặt tổ chức bữa tiệc thật hoành tráng cho gia gia nhà mình chứ.
Mang theo suy nghĩ thông suốt, Lạc Mẫn Doanh nhanh chân bước theo ca ca ra sân bay quốc tế. Bỗng thình lình tiếng kêu to làm cô bất ngời:
" Doanh Doanh !! Con về rồi, gia gia nhớ con lắm!!" Giọng nói thăng trầm vừa vang lên thì ngay lập tức, cô rơi sầm vào cái ôm vững chắc đầy ấm áp.
" Hihi ... Gia gia, Doanh Doanh cũng rất nhớ người nha, người ta mua quà quá trời cho người luôn đó á!!" Mỉm cười vui vẻ, giòn giã Lạc Mẫn Doanh bắt đầu chiêu trò làm nũng, bán manh, nhõng nhẽo của mình ra. Mà không biết những hình ảnh đáng yêu, quá xa cưng của cô đã bị một số con thú già kia nhìn thấy không sót gì!!!
Doãn Hàn thật sự không biết nói gì hơn khi nhìn thấy người hắn yêu thương, cô vợ tương lai của hắn có thể làm người ta yêu đến không kìm chế được này. Bao ngày ngóng chong, bao ngày giật mình giữa đêm một m8ng, ngồi canh trực cái weibo @ThiênTề_Lạc đáng chết kia up hình của nàng. Giờ đây khi hắn chính mắt được nhìn thấy nàng trước mắt, chỉ cần bước vài bước hắn có thể ôm chầm lấy nàng rồi.
Trời mới biết, hắn phải kìm chế ra sao bản thân, nổi xúc cảm dâng tràn muốn hoá thành con quái vật chiếm hữu một mình nàng!!
Nhưng không! Nếu bây giờ hắn làm như thế, thì bao nhiêu kế hoạch mà hắn khổ tâm gây dựng để rước nàng về Doãn gia sẽ đổ sông đổ biển mất!!
Doãn Hàn hắn phải nhịn, phải chịu đựng vì tương lai tươi sáng, hạnh phúc sau này của hắn.
Còn bên cạnh Doãn Hàn, vị nam nhân mặt chiếc áo sơmi trắng, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt to tròn, đen láy kia mang theo gọng kính nhẹ trong thật bán manh, baby kia thì giờ đang mở to đôi mắt nai ngơ ngác ngắm nhìn cô gái trước mắt đang không thèm để ý ai cả, ôm chầm lấy người trung niên kia, ngọt ngào nũng nịu.
Doãn Hiên khó có thể tin, ngày hắn về nước Doãn Hàn ca ca ra đón hắn, hắn đã tự giật mình trong lòng. Dù huynh đệ hắn vô cùng thân thiết, nhưng ít khi nào, Doãn Hàn lại chịu đi làm những chuyện nhỏ nhoi như thế này đâu. Giờ đây hắn mới hiểu, cái tên cáo già hắc ám Doãn Hàn kia, nói đi đón hắn chỉ là cái cớ, còn việc đi gặp người yêu trong mộng mới là quan trọng đi, Doãn Hiên hắn chỉ là tắm bia chắn trong kế hoạch của ca ca mình mà thôi!!
Hắn cũng quá đáng thương nha @.@
Cùng bước ra theo Lạc Mẫn Doanh và Lạc Thiên Tề, Thượng Quan Mặc cũng không vội đi liền, nãy giờ hắn vẫn luôn âm thầm đi sát phía sau Lạc Mẫn Doanh. Vì thế cho nên, hình ảnh cô đáng yêu ngọt ngào làm nũng kia, làm tim hắn nhưng ngừng đập. Thượng Quan Mặc có thể cảm thấy được từng mạch máu trong cơ thể hắn đang sôi trào, giờ đây thế giới của hắn cũng chỉ còn cái cô gái xinh đẹp như thiên sứ nữ thần kia mà thôi.
Hắn biết, từng nhịp đập trong tim hắn, giờ chỉ đập vì một mình cô
- Lạc Mẫn Doanh, nữ thần soi sáng cho con người u tối Thượng Quan Mặc này.
Quay trở lại Lạc Mẫn Doanh, sau khi ôm gia gia thắm thiết, cô vui vẻ cười toe toét miệng, liếu lo kể chuyến đi du lịch của mình ra sao cho gia gia và ba ba nghe thấy. Liếc thấy đứa con gái nhí nhảnh, đáng yêu nhà mình không hề chú ý hình tượng đài cát tiểu thư thả ga nói chuyện ầm trời kia. Lạc Sách chỉ có thể lắc đầu, nếu lúc này Nhã Nguyệt có thể thấy Doanh Doanh vui vẻ, hoạt bát như thế này, chắc nàng cũng vui lắm, phải không?
" Doanh Doanh, con nói chuyện nhiều như vậy có mệt mỏi chưa, đây là sân bay con cứ đứng ở đây mà nói chuyện hoài như thế á. Về Lạc gia nghỉ ngơi cho khoẻ, rồi lại từ từ kể chuyện, được không??" Giọng Lạc Sách trầm ấm vang lên. Lạc Mẫn Doanh bỗng cảm thấy xấu hổ, từng đốm hồng hồng cứ thay phiên nhau hiện lên trên khuôn mặt thuần khiết non nớt kia.
Cô thật là sơ xảy mà, hễ vui vẻ hớn hở lên là y như rằng nói chuyện quên trời trăng mây đất luôn. Liếc nhìn xung quanh, trông thấy Doãn Hàn đứng đó không xa đang mỉm cười ôn nhu với mình. Lạc Mẫn Doanh thầm than với lòng: " Khốn nạn mà!!" Trên trán cô vươn vãi vài giọt mồ hôi, lòng chợt lạnh lại. " Tên hắc ám kia, đến đây làm gì. Đến đón cô, không nên nha, đánh chết cô cũng không cần hắn quan tâm cô à. Tên kia không chỉ hắc ám mà trình độ biến thái cũng làm khủng á. Cô không muốn chết sớm đâu.
Không cần à !!"
Cảm thấy thiên sứ của lòng hắn nhìn hắn chăm chú, Doãn Hàn ôn nhu, nhẹ nhàng bước từng bước êm dịu về phía Lạc Mẫn Doanh. Khi chỉ cách cô chừng một bước chân Doãn Hàn dừng lại, đôi mắt xinh đẹp của hắn nhìn cô trìu mến thắm thiết, cười nhẹ nhàng, Doãn Hàn buông lời nói:
" Doanh Nhi, nàng về rồi à! Đi chơi có vui vẻ không?? Ta rất nhớ nàng!!" Nói rồi trực tiếp không đợi ai khác phản ứng lại, Doãn Hàn nắm tay Lạc Mẫn Doanh kéo cô về phía mình.
Lạc Mẫn Doanh đang chết chìm trong lời nói ôn nhu, bất ngờ kia của Doãn Hàn thì bỗng thấy mình ngã sầm về phía trước, cứ tưởng cô sẽ hôn đất mẹ ngọt ngào thì lại không biết từ đâu, cô đụng mạnh vào vòm ngực rắn chắc, một cỗ mùi thơm nhàng nhạt của thảo mộc thiên nhiên xông thẳng vào mũi cô.
Thật sự mà nói không hiểu vì sao, Lạc Mẫn Doanh lại cảm thấy yêu thích không buông cái loại mùi hương thơm nhạt này, khi hít nó cô lại cảm thấy cả người thật là thư thái, nhẹ nhàng và thoải mái làm sao!!!
Còn Doãn Hàn, hắn thật sự không thể tin được tất cả sự việc trước mắt hắn, hắn ôm chầm lấy cô, cô lại không một chút phản kháng nào, ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng hắn, mặc hắn yêu thương. Chỉ khi thật sự cảm thấy được thân thể mềm mại, mịn màng kia cùng với nhịp tim đập đều đều của cô, hắn mới dám tin. Không dám hành động mạnh mẽ, Doãn Hàn sợ Lạc Mẫn Doanh giật mình, hay khó chịu hắn chỉ cố gắng đè nén cảm xúc muốn nhiều hơn cái ôm từ cô, nhưng hắn biết giờ chưa đến lúc.
Ôm cô nhẹ nhàng, bình yên như vậy hắn chỉ muốn thời gian cứ thế đừng trôi đi, mọi thứ xung quanh hãy dừng lại. Cả thế này chỉ còn lại Doãn Hàn hắn cùng Lạc Mẫn Doanh cô ôm nhau ấm áp như thế này thôi thì có đổi gì, hắn cũng bằng lòng!!
Xung quanh mọi người, cả Lạc Thiên Tề, Doãn Hiên, Lạc Miên gia gia, Lạc Sách baba lẫn cái người đang đứng phía sau kia Thượng Quan Mặc, đôi mắt hắn giờ hằn lên những tia lửa máu, bàn tay đang bóp chặc lại nổi đầy gân xanh. Có thể thấy được, giờ đây hắn nổi giận đến cỡ nào!!
Tại sao chứ??? Tại sao??? Tên Doãn Hàn kia là cái thá gì mà hắn lại ngang nhiên ôm lấy người của Thượng Quan Mặc hắn?? Lạc Mẫn Doanh cô chỉ có thể là của hắn, chỉ một mình hắn, hắn không bao giờ cho bất cứ ai có thể đụng chạm vô cô ngoài hắn ai cũng không được. Lạc Thiên Tề không được, Doãn Hàn lại càng không!!! Cả người Thượng Quan Mặc toả ra hàng ngàn tia sát khí, khuôn mặt yêu mị kia giờ lại mang vẻ yêu ma đoạt hồn, máu lạnh, dã man!!
" Doãn Hàn, cậu điên à!! Đang làm gì đó, buông ngay bàn tay xấu xa của cậu ra khỏi người tiểu Doanh nhà tôi ngay lập tức!!" Giận dữ rống lên, Lạc Thiên Tề miệng vội vàng ra lệnh, tay nhanh chóng lôi kéo muội muội đáng yêu của mình thoát khỏi móng vuốt của tên hắc ám kia!!
Nghe tiếng rống giận dữ của ca ca mình, Lạc Mẫn Doanh mới chợt tỉnh táo lại, cô vội vàng vùng vẫy thoát khỏi người Doãn Hàn, mà Doãn Hàn cũng sựt tỉnh, hắn cũng không dám mạnh bạo cưỡng chế, chỉ có thể đáng thương hề hề, không đành lòng buông tay người hắn thương yêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!