Chương 11: Phần 11: Có cần phải chơi lớn như vậy không??

Nhìn trước mắt là khu vui chơi giải trí, Lạc Mẫn Doanh tí ta tí tởm chạy vào. Thật sự là lâu lắm rồi cô mới được đến khu vui chơi á, trước kia không phải vì nhà không có điều kiện, mà là vì ... chẳng ai thèm chơi chung với cô những trò trong khu vui chơi.

Riết cảm thấy chán nản, Lạc Mẫn Doanh từ từ không đi đến những chỗ như đây luôn, mà giờ thì không sao cả? Há há có Thiên Tề ca ca rồi, chắc chắn bữa nay cô phải chơi cho hết những trò cảm giác mạnh này thôi, trời ơi nghĩ thôi đã vui quá xá!!!

" Ca ca mình chơi cái trò đó đi, muội chưa bao giờ được chơi như thế, nha nha ...* long lanh, chớp chớp*" Đưa tay chỉ về cái trò vòng xoay đi lên cao khoảng 100m, từ trên đó có thể nhìn thấy cả khu vui chơi, lẫn toàn cảnh ở thành phố này luôn. Lạc Mẫn Doanh lung lay tay của Thiên Tề bán manh, năn nỉ.

Nhìn muội muội làm nũng với hắn vì muốn chơi trò chơi, Lạc Thiên Tề cảm thấy vô hạnh phúc và mãn nguyện.

Mẹ của hắn và tiểu Doanh qua đời sớm, từ nhỏ cô luôn được cả nhà yêu thương xem là bảo bối, nhưng chỉ có hắn mới biết cô lẻ loi, bi thương như thế nào. So với hắn được ở với mẹ một thời gian dài, thì Lạc Mẫn Doanh lại khác, cô hoàn toàn thiếu đi tình yêu của mẹ.

Khi cô sinh ra xong, thì đã bị Đạm Đài gia ẳm về. Từ nhỏ đến lúc mẹ cô mất đi, cô chưa từng trông thấy bà ngoài đời bao giờ.

Đạm Đài gia tộc, là một trong những đại gia tộc cổ kính, lâu đời của Hoa Hạ. Trong tộc, con gái mang dòng máu trực hệ của Đạm Đài luôn luôn được tôn sùng, nuôi dạy từ nhỏ. Và không ngoại lệ Lạc Mẫn Doanh cũng vậy, chỉ khi mẹ cô mất vì bạo bệnh, cả Lạc gia không còn một mống người phụ nữ nào, cả gia gia lẫn ba ba mới dám đến Đạm Đài gia tộc thuyết phục người Đạm Đài gia suốt cả tháng, họ mới cho Mẫn Doanh về sống ở Lạc gia.

Kèm theo đó là điều kiện khi cô tròn 20 tuổi sẽ phải kết hôn với một vị nam nhân của Đạm Đài gia tộc. Chuyện này tất cả người Lạc gia đều dấu Lạc Mẫn Doanh. Nhưng vì từ nhỏ thiếu tình thương của mẹ cô sống rất khép nép, âm u, lãnh đạm.

Lạc Thiên Tề còn nhớ, khi muội muội mới bước về nhà, thời gian đầu Mẫn Doanh không dám lại gần ai hết, khuôn mặt lạnh nhạt nhìn ai cũng không nói không cười, suốt ngày nhốt mình vào trong phòng, ăn cơm hay mọi thứ cô đều làm ở trong phòng.

Đến một đêm, khi trời mưa tầm tã, sấm sét vang đầy trời, Lạc Thiên Tề không ngủ được nên hắn dậy, đi xuống lầu uống nước, nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc đó tim hắn như chết lặng khi thấy muội muội của mình Lạc Mẫn Doanh đang đội mưa xuống tấn đứng ngoài trời, quần áo ướt chèm bẹp, tóc tai rũ rợi, thân thể nhỏ nhắn đứng thẳng, khuôn mặt lạnh nhạt không một giọt máu...

Tá hỏa, hắn chạy nhanh ra kêu muội muội thất thanh mà Lạc Mẫn Doanh không hề có phản ứng. Phải đến lúc ba ba và gia gia chạy ra ôm muội muội về phòng chăm sóc hắn mới biết, đây là một trong những bài tập rèn luyện của Đạm Đài gia tộc dành cho con cháu thuộc dòng trực hệ của họ, những bài học, rèn luyện khốn khổ, mạnh mẽ, khinh hoàng.

Nghĩ thử xem, một đứa bé gái khoảng 6 tuổi mà suốt ngày hết đứng tấn, tập quyền cước, tập đàn cổ, tập làm thơ, viết chữ,... Thì ai mà chịu cho được, ở tuổi này con em nhà người ta thì được ba mẹ cưng chìu, vui chơi thoải mái.

Còn muội muội nhà hắn thì lại phải học phải tập những thứ kia, một cách bài bản, có nề nếp. Làm một người ca ca như hắn quả thật quá bất tài, vô dụng mà. Bảo sao hắn lại không đau xót cô muội muội tội nghiệp đáng thương của mình mà.

Nhìn Lạc Thiên Tề suy tư, hồn bay khỏi xác Lạc Mẫn Doanh khẽ chau mày, không phải chứ chỉ là rủ chơi cùng thôi mà?? Ca ca huynh có cần phải đâm chiêu vậy hay không??

" Ca ca ... Thiên Tề ca ca ....!!!!" Vừa hét lớn lên vừa giật tay áo Lạc Thiên Tề một cách đầy thô lỗ, Lạc Mẫn Doanh tyật sự không biết phải làm sao bây giờ!!

" Ừmmm ... Tiểu Doanh sao vậy, muội nói muốn chơi trò kia à... Chúng ta đi thôi nào!!" Mỉm cười tươi, Lạc Thiên Tề phục hồi lại chính mình, dắt tay Lạc Mẫn Doanh xông pha đi chơi!!!

Ca ca! Huynh có cần chơi lớn vậy không?? Liều mạng à, chơi xong trò kia, ta muốn mệt chết mà ca ca lại không tha cho ta, lôi đầu Lạc Mẫn Doanh tí tởn chơi hết trò này bay sang trò khác, hoàn toàn là những trò chơi cảm giác mạnh, cảm giác mạnh nha. Mệt chết cô rồi @.@!!

La hét muốn khan cổ họng cả ngày, Lạc Mẫn Doanh vui vẻ nằm trên chiếc giường ấm áp, dưỡng spa.

Hì hì ... Thích thú không thể chịu nổi, bữa nay cô mới biết ca ca vĩ đại của mình, còn có một bí mật thầm kín đó là Lạc Thiên Tề sợ ... ma !!

Ôi trời ơi! Huynh có cần phải làm vậy không, ca ca ?? Tin nổi không, huynh ấy có thể cùng cô phi bay tất tần tật mọi trò chơi cảm giác mạnh kinh hồn, nhưng khi đến nhà ma, huynh ấy lại nhất quyết không vô, còn run lẩy bẩy nữa chớ. Đe dọa suốt buổi trời, Lạc Thiên Tề mới hầm hực theo Lạc Mẫn Doanh vào căn nhà ma.

Và chỉ sau vài phút, cô thật sự hối hận, đùa à cô vừa phải lôi kéo, che chở, dụ dỗ người kia bước đi, còn phải làm gối ôm miễn phí cho người ta ôm chầm chầm.

Ca ca thật sợ hãi! Huynh ấy mặt không còn một giọt máu, cô nhìn cũng thương tâm, nhưng mà đi rồi không thể đi lại nha, chỉ có thể đi tiếp thôi... Nói thương tâm vậy thôi, thì Lạc Mẫn Doanh cô vẫn rất buồn cười khi thấy ca ca như thế quá thú vị @.@

Mát mẻ thoải mái khi toàn thân chỉ quấn có mỗi tấm khăn trên người, giờ cô được người ta massaga thật là sướng muốn điên luôn à !! Vui chơi, quẩy phá đến bũn rủn tay chân, giờ được xoá tan mệt mỏi. Bảo sao không thích cho được!! Há há

~~Uy!! Sao ... Sao ... mà kì lạ vậy ta?? Bàn tay này càng xoa bóp càng lùi về phía mông cô vậy?? Không lẽ ... massaga toàn thân là vậy à, nhưng ... Nhưng ... mà ... tay nghề của người nhân viên này cũng tốt quá đi, làm cô thoải mái vô cùng, bất giác miệng Lạc Mẫn Doanh phát ra những thanh âm nũng nịu, rên rỉ ngọt ngào !

" Ưmm... Ư... Đúng rồi, chỗ đó ... ừm... mạnh chút nữa, á... Nhẹ nhẹ, ừm ... từ từ ừm thoải mái quá đi a ~~"

Người phía sau nghe Lạc Mẫn Doanh nói thì tâm tình ngứa ngấy, khó chịu, bàn tay run rẩy nhẹ vẫn xoa đều đều, dùng sức, lâu lâu lại bóp bóp vài cái theo tiết tấu, yêu cầu của Lạc Mẫn Doanh. Bị người ta sờ tới sờ lui cơ thể một cách thoải mái, Lạc Mẫn Doanh dần dần nhắm nghiền mắt lại, từ từ ngủ dần đi

Cảm giác được người ngọc đang được mình xoa bóp toàn thân, từ từ thả lỏng, dần dần chỉ còn nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng, lâu lâu vang lên tiếng mèo kêu nho nhỏ: " Ưmm...ư...ư... ưmm~~"

Bàn tay đang an phận xoa bóp kia bắt đầu giở trò, sờ tới sờ lui đến chán chê tấm lưng gợi cảm mềm mại như tơ lụa thượng hạng kia, chân hắn bước nhẹ đến trước mắt người ngọc kia. Đôi mắt phượng xinh đẹp câu hồn khẽ khép lại, nhìn chầm chầm vào khuôn mặt ngủ say đến ửng hồng đầy ngọt ngào, đáng yêu chết người kia Thượng Quan Mặc cảm thấy bây giờ hắn thật hạnh phúc và mãn nguyện vô cùng !! Quyết định đến đây thăm cô là vô cùng chính xác, thành công, hay nhất của hắn từ trước đến giờ.

Có trời mới biết, khi hắn nhìn thấy tên Lạc Thiên Tề kia up hình chụp chung với nàng, hắn như điên lên, muốn bay phách vào màn hình máy tính rồi lôi mạnh cái tên không biết sống chết kia ra oánh cho nhừ tử !! Đập tan tành chiếc bàn thủy tinh tinh xảo kia xong, đang cầm bình hoa trên tay hắn tính quăn nó ra ngoài cửa sổ thì ... Nhìn thấy được dòng tin nhắn của Trầm Vãn Tu kia post lên, cả thế giới u ám, cơn thịnh nộ hãi hùng kia của Thượng Quan Mặc cũng lui đi không thất bóng dáng.

Hắn có thể cảm thấy chỉ nhờ những dòng tin nhắn nhỏ nhoi của tên kia, hắn như kím lại được ánh sáng của cả thế giới, trái tim nhẹ nhàng đập bình thường lại, thở có thể nhẹ nhàng hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!