Chương 40: Khôi Phục

Buổi sáng, Hạ Tuy đã thức dậy đánh răng rửa mặt, cũng không ra ngoài, chỉ ở nhà ra ngoài ban công nhỏ luyện quyền, già Lý nghe thấy động tĩnh, mơ mơ màng màng còn buồn ngủ, thấy trời cũng vừa sáng, lúc này mới mở mắt ra, bất ngờ bị hoảng sợ tới mức trái tim già sắp nhảy khỏi lồng ngực, không biết từ lúc nào Chu Khải đã ngồi xổm ở đầu giường hai tay nâng má nhìn bọn họ chằm chằm.

Già Lý giật mình ngồi dậy, nhìn lại mới phát hiện Chu Khải nhìn chăm chú là cháu trai nhà mình.

"Ôi làm tôi sợ nhảy dựng, Tiểu Khải cậu đây là đang làm gì đó?"

Chu Khải cười thần bí nhìn già Lý, khoát tay cười ha ha nói không có việc gì.

Không có việc gì mà lại ngồi xổm ở đầu giường nhìn người ta chăm chú như vậy?

Già Lý giật giật khóe miệng, nhưng cũng không nói gì, đúng là người già rồi, quả nhiên không thể hiểu được suy nghĩ của bọn trẻ.

Già Lý rời giường làm vệ sinh cá nhân, nhìn thấy Hạ Tuy ở bên ngoài đánh quyền, thuận miệng hỏi, "A Tuy sao cậu không đến công viên tập luyện buổi sáng?"

Tuy rằng từ khi Hạ Tuy đến nhà ở thì già Lý đã không đem ve chai để ở ban công nữa, đến phơi quần áo thì phơi khô rồi là mang vào cất ngay, nhưng nói chung thì cũng không rộng rãi lắm.

Hạ Tuy quay đầu cười cười với già Lý, vốn muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến Chu Khải sáng sớm đã đi vòng vòng cạnh mình dặn dò, Hạ Tuy cũng không nói gì cả.

"Sáng hôm nay có thể sẽ có chút việc, cứ tập luyện ở nhà cũng được." Già Lý "Ừ" một tiếng, không nghĩ nhiều, đi làm bữa sáng.

Gần bảy giờ, Hạ Tuy đã ngồi xuống tĩnh tọa, già Lý cũng làm bữa sáng xong rồi, thường ngày Tiểu Hải hẳn đã dậy rồi, vậy mà hôm nay sao còn chưa thức nữa?

Già Lý có chút nghi ngờ, nhưng đứa trẻ ngủ nhiều một chút thì cũng chẳng hại gì.

Chờ đến bảy giờ rưỡi Hạ Tuy tập luyện buổi sáng xong, già Lý bưng bữa sáng lên, xoa xoa hai tay chuẩn bị gọi cháu trai dậy, "Sáng nay sao vậy, tối qua đi ngủ sớm lắm mà..."

Già Lý nói nhỏ, Hạ Tuy vừa chuẩn bị ngăn cản, Chu Khải lại đột nhiên chui từ buồng trong ra, trên mặt Chu Khải đang hưng phấn như đang tỏa sáng, Hạ Tuy vừa thấy là biết xảy ra chuyện gì, đứng lên chuẩn bị đi theo già Lý đến buồng trong nhìn xem.

Động tác chui ra của Chu Khải quá đột ngột, lại dọa già Lý nhảy dựng, không đợi già Lý hồi phục tinh thần chuẩn bị đẩy cửa, cánh cửa trước mắt đột ngột bị người ta kéo ra.

Già Lý nhìn thấy cháu trai, vừa cười vừa muốn trêu chọc cháu trai ngủ nướng, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của cháu mình thì ngây ngẩn cả người.

Một người bình thường hay không, nhìn ánh mắt là có thể cảm giác được.

Ngày xưa Tiểu Hải ngây ngốc, ánh mắt có chút khờ dại, nhưng hôm nay già Lý phát hiện ánh mắt của cháu trai rất linh động.

Nhưng cũng chỉ ngây người trong chốc lát, cặp mắt linh động kia liền ứa nước mắt, Tiểu Hải cũng không lau nước mắt, bước ra vươn tay ôm lấy ông nội của mình, "Hu hu ông nội, xin lỗi, để một mình ông phải vất vả lâu như vậy!"

Tiểu Hải thể chất đặc thù, sau khi một hồn một phách trở về thì kí ức cũng không mất, tất nhiên biết được hơn hai năm nay mình đi theo Hạng tam thiếu và trở nên ngu dại ra sao.

Thiếu niên khóc rất nhiều, như kìm nén lâu lắm rồi.

Già Lý vẫn còn đang run rẩy, không dám tin sững người hồi lâu, quay đầu nhìn Hạ Tuy xin giúp đỡ.

Hạ Tuy cười gật gật đầu, già Lý cứ như vậy hai hàng nước mắt chảy xuống, chảy vào những nếp nhăn hằng sâu trên mặt giống như vùng đất khô được tưới nước, đôi mắt già mờ đục trở nên sáng ngời.

Già Lý vừa khóc vừa cười, vươn tay ôm lấy cháu trai mình, vốn là có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lúc này cũng nói không nên lời, chỉ nói mãi một câu "Trở về là tốt".

Bốn chữ này làm Lý Hải Sinh không kìm lòng được nhớ về lúc mình còn bé ông nội vẫn còn ở làng chài nhỏ, hàng năm Tết đến cha mẹ sẽ mang cậu về quê, ông nội sẽ nói với bọn họ câu đó.

Hai ông cháu ôm nhau khóc cười một hồi, già Lý xúc động quá thân thể có chút chịu không nổi, Lý Hải Sinh thì một hồn một phách đang có tổn thương, sau khi trở lại thần phủ thì cũng có ảnh hưởng đến thân thể, Chu Khải đang ở bên cạnh ôm Hạ Tuy khóc lóc nghẹn ngào, Hạ Tuy bất đắc dĩ vỗ vỗ con quỷ này, bước đến đỡ Lý Hải Sinh và già Lý vào giường của mình ngồi.

"Quá vui quá buồn đều tổn thương thân thể, sau này mọi người còn rất nhiều thời gian."

Lý Hải Sinh có chút ngượng ngùng xoa xoa mặt, đôi mắt hồng hồng nhìn Hạ Tuy, "Cám ơn Hạ đại ca."

Nếu không phải lúc trước mình còn khờ dại đã nắm lấy tay Hạ đại ca không chịu buông, Lý Hải Sinh có thể tưởng tượng được về sau ông nội sẽ vất vả thế nào, cho dù lúc nhắm mắt xuôi tay cũng không an lòng.

"Nếu chúng ta gặp nhau, tức là có duyên, không cần khách sáo như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!