Gặp sự việc gây mất mạng người như vậy, Hạ Tuy thần sắc ngưng trọng, nhưng hôm nay trên tay mình cái gì cũng không có, cho dù có thể miễn cưỡng sử dụng kiếm gỗ đào thì bây giờ cũng không biết tìm ở đâu, Hạ Tuy cảm giác thật khó giải quyết.
Bây giờ ăn mặc của hắn đều là do già Lý lo liệu, bằng không chắc chắn đã lưu lạc tới ngồi gầm cầu, làm sao còn mặt mũi mở miệng bảo già Lý bỏ tiền mua này kia.
"Lão Đại, anh nói anh trời sinh đã không có tài vận, vậy anh có thể đem tiền 'Đưa' cho người khác, sau đó lại để cho người khác 'Giúp' anh tiêu tiền mà."
Chu Khải mặc dù là một trạch nam (nam thanh niên thích ru rú trong nhà), nhưng dù sao cũng có kinh nghiệm hơn mười năm đọc tiểu thuyết, trí tưởng tưởng có thể đột phá chân trời.
Giữa trưa lúc già Lý ăn cơm xong trở về buồng trong nghỉ ngơi đã nhìn thấy vẻ mặt Hạ Tuy nghiêm trọng, vừa thấy đã biết Hạ Tuy chắc đang có gì khó khăn.
Chu Khải hỏi Hạ Tuy cũng không giấu diếm, Chu Khải nghe xong sau đó xoa xoa cằm ngồi xổm ở cửa sổ nói như thế.
Hạ Tuy sửng sốt, suy nghĩ, quả thật chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Trước kia lúc còn trong đạo quan những chuyện củi gạo dầu muối đều do hai tên đệ tử lo liệu, tuy rằng hai người kia chỉ là đệ tử tục gia, nhưng rốt cuộc vẫn là người trong đạo quan.
Nếu bây giờ tìm một người khác, có lẽ có thể lẩn tránh.
Hạ Tuy quyết định thử một lần, bởi vì hắn phát hiện ở thế giới hiện đại này không có tiền đúng là làm khó anh hùng hảo hán, nơi này cũng không phải thế giới cũ không nhà không tiền không quần áo vẫn có thể tự nuôi sống bản thân.
Hạ Tuy không chú ý vấn đề chất lượng sinh hoạt, nhưng hắn không thể chịu được việc không thể mua được những đồ vật phụ trợ hàng yêu trừ ma.
Thấy yêu ma quỷ quái làm hại tánh mạng con người mà chưa diệt trừ được, Hạ Tuy làm sao an tâm, sợ là gặp chuyện này vài lần nữa, trực tiếp có thể bị phản phệ tâm thần, loạn thần hồn, như vậy vô tri vô giác không tránh khỏi tẩu hỏa nhập ma.
Hạ Tuy đi vào nhìn nhìn già Lý, già Lý vẻ mặt mệt mỏi đang ngủ, trong lúc ngủ cũng không yên ổn.
Hạ Tuy đưa tay ấn trên ấn đường của ông một chút, những nếp nhăn trên trán già Lý mới dãn ra không ít.
Hạ Tuy gọi Tiểu Hải đã ngủ được một lúc thức dậy, chuẩn bị ra ngoài thử cách này.
Chu Khải tuy rằng đã chết bảy tám năm, nhưng có thể xem như một con quỷ nước thời đại mới, ở trên đường tìm các anh em quỷ trong mấy góc âm u thậm chí dưới cống nước hỏi thăm này kia, mang theo Hạ Tuy cùng Tiểu Hải tìm được một tiệm mua đồ sang tay giá cả phù hợp.
Đồng hồ đeo tay của Hạ Tuy là một chiếc Vacheron Constantin kiểu dáng khá kinh điển phiên bản giới hạn, Hạ Tuy lúc ra cửa đã trực tiếp mang lên cổ tay cho Tiểu Hải, mà còn nghiêm túc nói "tặng" Tiểu Hải.
Di động Hạ Tuy cũng muốn bán luôn, nhưng Chu Khải lại tiếc, muốn chơi di động, liền ngăn cản, nói có di động thì sau này không có phương tiện liên lạc, di động còn có rất nhiều công dụng, những nhân vật trong phim truyền hình làm thám tử đều là dùng điện thoại lên mạng tra thông tin các kiểu, nói không chừng sau này cần dùng đến.
Hạ Tuy không có hứng thú, nhưng cũng giữ lại, dù sao biện pháp này không biết có hiệu quả không, nếu được thì bán đồng hồ đeo tay này cũng đủ tiền rồi.
Lúc bán gặp chút vấn đề, Hạ Tuy không có giấy chứng nhận của đồng hồ, bây giờ không chỉ người cần giấy căn cước, mà rất nhiều đồ vật cũng cần có giấy chứng nhật đồ thật mới có thể mua bán được.
Cho nên cuối cùng chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn của Hạ Tuy đưa cho Tiểu Hải cũng phải tìm một tiệm không mấy chính quy, bị người ta chém tới 40%, bán được tám vạn đồng, trực tiếp lấy tiền mặt.
Dù sao những cái thẻ trong ví của Hạ Tuy cũng không sử dụng đươc, nếu dùng thì tiền sẽ thuộc sở hữu của hắn, mà Tiểu Hải lại không có thẻ.
Phỏng chừng ông chủ cũng thường gặp những việc như vậy, lúc Hạ Tuy đề nghị lấy tiền mặt thì ông chủ mập mạp rất bình tĩnh vào trong mang ra một túi màu đen như túi đựng rác, bảo Hạ Tuy đếm lại.
Hạ Tuy cũng có học tính toán, dù sao môn học bấm đốt ngón tay này cũng cần dùng rất nhiều kiến thức tính toán có liên quan, chỉ đếm một xấp tiền xác định thật giả đúng với số lượng, còn lại gạt qua một bên.
Ông chủ mập mạp thấy thế mỉm cười , "Người anh em, còn có tay nghề nay nữa ư?"
Nói chuyện, dùng bàn tay mập mạp rút một điếu thuốc đưa tới, đây là có ý muốn lôi kéo quan hệ với Hạ Tuy để lần sau tiếp tục buôn bán.
Hạ Tuy dừng một chút, vươn tay nhận, cười cười không hé răng, nói cảm ơn với ông chủ, xách tiền dắt theo Tiểu Hải rời đi.
Ông chủ mập cũng không để ý, để bọn họ đi, nụ cười và ánh mắt đều không thay đổi, vẫy vẫy bàn tay đeo nhẫn vàng mời Hạ Tuy lần sau lại đến.
Chu Khải thừa dịp Hạ Tuy cùng Tiểu Hải quẹo vào một ngõ nhỏ, không có ánh mặt trời chiếu tới, rồi mới từ trong túi quần Hạ Tuy chui ra, tò mò lượn quanh Lão đại nhà mình, "Lão Đại, chúng ta có tiền rồi, bây giờ muốn đi làm gì?"
Có muốn đi tiêu tiền hay không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!