Cuộc sống sau khi đính hôn, Hạ Tuy cảm thấy giống như cảnh Giang Húc đã nói với mình lúc hắn tập luyện buổi chiều xong: có hai bé con, con trai điềm tĩnh đáng tin cậy, con gái hoạt bát đáng yêu, có một ông nội sáng sủa hay nói chuyện, sau đó mặc dù cả hai đều không nói lời nào nhưng ngồi bên cạnh nhau, cảm giác không tệ.
Sau khi đính hôn thì ánh sáng vàng trên người Giang Húc càng đậm, tài vận trong sự nghiệp cũng phát triển hanh thông hơn.
Hạ Tuy không biết có nguyên do gì trong đó, chẳng lẽ thật sự hắn và Giang Húc đúng là Kim ngọc lương duyên? Sau khi Kim và Ngọc kết hợp mệnh lý ảnh hưởng lẫn nhau, tự nhiên lại càng trở nên quý không thể tả, nhưng mà sự thật chứng minh, tài vận của Hạ Tuy càng tệ hại, trên người mang theo quá 50 đồng thì sẽ bị phá tài, loại đồ vật như điện thoại di động cũng không thể tiếp tục mang theo trên người.
Sau khi một ngày liên tục rớt mất hai chiếc điện thoại di động, Hạ Tuy đưa điện thoại cho Hạ Dạ giữ, lúc này mới xem như ngưng lại phương thức phá tài.
Giang Húc cũng không biết vì cái gì, kiên quyết cho rằng đó là quà đính hôn mà Tổ sư gia cho bọn họ, biết Giang Húc phải kiếm tiền nuôi gia đình nên mới cố ý thêm vào, bằng không chỉ dời đi 50 đồng của hắn lại đây thì có lợi ích gì?
Tuy rằng kẻ bị ghét bỏ chính là mình, nhưng Hạ Tuy vô cùng đồng tình với lí giải này.
Từ đó Giang Húc trở thành fan trung thành nhất của Tổ sư gia, mỗi ngày sớm tối đều sẽ đến thư phòng của hắn thắp hương vấn an Tổ sư gia, lúc đi nước ngoài công tác mua quà về cho hắn, Hạ Dạ, Tiểu Hắc, ông nội thì cũng sẽ nhớ rõ mang cho Tổ sư gia một phần, mấy ngày nay Hạ Tuy nằm mơ đều có thể nhìn thấy Tổ sư gia đứng ở đầu giường cười tủm tỉm nhìn hắn, đến mức Hạ Tuy giống như sắp bị ác mộng đến nơi.
"Buổi trưa chị có cuộc hẹn làm ăn với Ngô tổng của tập đoàn Giang Thông, sẽ không đến đây, Tiểu Hắc Tiểu Dạ, đến lúc đó chị sẽ bảo trợ lý Trương mang điểm tâm đến cho các em, nhà hàng đó làm đồ ngọt nổi tiếng toàn quốc, ăn ngon lắm."
Giang Húc vừa nói chuyện, vừa dừng xe ở trước đường Ngô Đồng.
Tiểu Hắc và Hạ Dạ bước xuống xe trước, Giang Húc cởi dây an toàn, nghiêng qua ôm cổ Hạ Tuy, chủ động hôn hai cái lên má của hắn.
Tim của Hạ Tuy đập liên hồi, muốn tránh đi, lại bị Giang Húc bám lấy như gấu koala, Giang Húc vừa làm nũng vừa trách yêu, "Tới anh đó, anh coi Tiểu Dạ với Tiểu Hắc hiểu chuyện biết bao, đã xuống xe trước để mình có không gian riêng, anh đã thiếu em bảy cái hôn tạm biệt buổi sáng rồi đó."
Hạ Tuy lỗ tai đỏ bừng, nghĩ nghĩ, rốt cuộc ngừng thở cụp mắt, cẩn thận tiến tới dùng môi chạm nhẹ lên trán của Giang Húc.
Giang Húc cũng không có làm cái trò đột nhiên xoay người để nụ hôn của hắn rơi lên môi gì cả, tính tình của Hạ Tuy cô đã quá rõ, hắn là một con ếch xanh chỉ thích hợp dùng nước ấm nấu từ từ, nếu cô hành động quá nhanh, ngược lại sẽ làm hắn sợ quá nhảy khỏi nồi bỏ chạy.
Quả thật như Giang Húc suy nghĩ, sau khi bước được bước đầu tiên, Hạ Tuy cảm giác cũng không khó tiếp nhận như vậy, ngược lại cảm thấy hành vi này quả thật giống như Giang Húc đã nói, là một cách biểu đạt tình cảm của mình với người nhà.
Đương nhiên, trước mắt "người nhà" này cũng chỉ dừng lại với Giang Húc, nếu để Hạ Tuy hôn Hạ Dạ và Tiểu Hắc để thể hiện tình cảm, Hạ Tuy còn chưa làm được.
May mà Tiểu Hắc và Hạ Dạ cũng không có mẫn cảm như vậy, dù sao mỗi ngày đã có Giang Húc sáng hôn chào ngày mới tối hôn chúc ngủ ngon, mỗi khi nhìn thấy hai đứa nó quá dễ thương còn ôm rồi hôn một cái, thể hiện tình cảm như vậy cũng đủ nhiều rồi, không cần quan tâm tới ông chủ gia đình là Hạ Tuy lúc nào cũng thu liễm tình cảm, vẻ mặt không nóng không lạnh.
Cố gắng một tuần, cuối cùng Giang Húc cũng thành công được Hạ Tuy hôn đáp lại, tạm biệt một lớn hai nhỏ đứng bên đường, Giang Húc phấn chấn lái xe đến công ty.
Nếu đã xác định mệnh lý của Hạ Tuy sẽ không khiến cô phá sản, Giang Húc đương nhiên từ công ty con trở về tổng công ty.
Có điều đến chi nhánh nhỏ một chuyến như vậy Giang Húc cũng có chút thu hoạch, quyết định lợi dụng điều kiện tốt đẹp hiện giờ của Húc Dương để sáng lập ra một chiến trường mới, mặt khác ở phương diện giải trí cũng lên kế hoạch để đầu tư các tiết mục văn hóa cổ truyền, có điều trước mắt đang lo lắng làm sao để có thể dung hợp giải trí hiện đại và văn hóa cổ điển cùng một chỗ, vừa không hạ thấp di sản văn hóa nhưng cũng không quá mức tẻ nhạt.
Trong xe không có ba người nhà khiến cô phân tâm, Giang Húc vừa lái xe vừa suy tính chuyện này, đây cũng chỉ là một ý tưởng trước mắt của Giang Húc, kế hoạch vẫn còn chưa xây dựng hoàn chỉnh.
Hạ Tuy mang theo Hạ Dạ và Tiểu Hắc nhìn Giang Húc lái xe rời đi, lúc này mới xoay người bước vào ngõ nhỏ, đi vài phút đã tới cửa lớn của Văn phòng, già Lý đang quét sân, Lý Hải Sinh thì đã đi học từ sáng sớm.
Học sinh mới lên cấp ba không cần tự học buổi tối, Lý Hải Sinh ở nhà ăn sáng rồi mới đi, buổi trưa thì ăn ở nhà ăn trong trường, buổi chiều tan học mới về nhà.
May mà lúc nghỉ hè Lý Hải Sinh mỗi ngày đều đi học thêm, hơn nữa đã có thể dẫn khí nhập thể thành công, thể chất được cải thiện rất nhiều, trong thần phủ đã được luyện hóa nhờ ánh mặt trời và hồng hoang chi khí, bình thường cho dù là phương diện học tập hay là rèn luyện thể chất cũng có thể gọi là hơn bạn bè cùng trang lứa vài phần, cho dù đã từng có thời gian 2 năm ngu dại vì một hồn một phách bị lạc đường, nhưng đi học cũng không có gì là quá sức.
Nhìn thấy Hạ Tuy đến, già Lý cười chào hỏi, lại hỏi Tiểu Hắc và Hạ Dạ muốn ăn đồ ăn vặt gì.
Lúc mới đầu già Lý còn có chút không quen, mỗi lần Hạ Tuy tới còn sẽ hỏi có ăn điểm tâm chưa, sau đó đi ra ngoài mua thức ăn thì nhìn thấy Giang Húc lái xe đưa ba người bọn họ đến đơn vị, tình cảm rất tốt, già Lý cũng không còn lo lắng nữa, cảm thấy vui mừng thay Hạ Tuy vì đã có được một gia đình đầm ấm.
Tiểu Hắc chạy đến biệt thự của mình dạo qua một vòng, tuy rằng bây giờ Tiểu Hắc chỉ có thể miễn cưỡng chui vào nửa cái đầu, nhưng Tiểu Hắc vẫn rất thích nhà của nó, mỗi ngày đến đây đều muốn tuần tra một chút, sau đó dùng phép thuật sửa sang đồ vật bên trong một chút, rồi cảm thấy hài lòng nằm ngủ trong ổ chó mềm mại Giang Húc mới mua cho nó.
Một ngày mới nhàn hạ lại bắt đầu, Hạ Tuy trong phòng làm việc chậm rãi thử vẽ bùa khắc ngọc, Hạ Đông và Tiểu Uông đi làm đúng giờ, không có việc gì thì phụ già Lý quét tước dọn vệ sinh nhà cửa, còn nhàn rỗi nữa thì có thể cày phim.
Chu Khải và Ô huynh thì tương đối thảm hơn, bây giờ Tiểu Hắc một khi đến đây, hai con quỷ chỉ có thể ôm âm phù trốn ở trên lầu.
Nhanh đến buổi trưa, trợ lý Trương quả nhiên mang người tới giao điểm tâm, hơn nữa còn đưa cho Hạ Tuy một bó hoa hồng đủ màu, chọc cho Hạ Đông không ngừng tru tiếng sói.
Hạ Tuy bị chọc ghẹo mặt đỏ tai hồng, nhưng vẫn cầm hoa bảo già Lý giúp mình tìm bình cắm hoa, sau đó buổi chiều ở trong phòng làm việc sờ soạng bình hoa vẽ một cái tụ khí trận, có thể giữ hoa tươi được hơn một tháng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!