Chương 129: Đạo Trưởng Tiên Si

Giang Húc vô cùng lo lắng, mỗi ngày thành kính cung phụn các loại lễ vật cho Tổ sư gia, lại sợ Tổ sư gia chê vàng quá thô tục, Giang Húc còn khẩn cấp mua từ nước ngoài về các loại đá quý kim cương, còn tự mình cập nhật các loại đồ vật đáng giá trên thế giới hiện giờ cho Tổ sư gia.

Tổ sư gia ghé bỏ nhất là những cống phẩm bằng ngọc, bởi vì ngày đầu tiên thanh ngọc như ý chỉ có phần nạm vàng bị mất đi độ sáng bóng.

Hạ Tuy ngày đầu tiên còn cực lực khuyên can, kết quả buổi tối liền mơ thấy bị Tổ sư gia yên lặng nhìn chằm chằm cả một đêm, ngày hôm sau Hạ Tuy đã hiểu rõ kỳ thật Tổ sư gia tán thành nhân duyên của bọ họ, bằng không sao lại bởi vì hắn khuyên nhủ Giang Húc không cần phí tâm liền bị nhìn chằm chằm cả một đêm?

Đáng tiếc trước khi đến ngày đã định thì sống chết không được mở cái uyên ương kết kia, Hạ Tuy lại ngại ngùng nói với Giang Húc về hành vi vô liêm sỉ của Tổ sư gia, đành phải ém nhẹm trong lòng, sau đó nghiêm túc ngồi thiền tu hành, tranh thủ để đôi mắt sớm khôi phục một chút.

Ngày thứ ba, đến lúc nên gỡ uyên ương kết, Giang Húc mượn cớ thăm hỏi Hạ Tuy kéo ông nội nhà mình đến đây, sau đó lại một mình chạy tới kéo Hạ Tuy lên lâu, thần thần bí bí cũng không biết đang làm chuyện gì.

Vẻ mặt Giang lão gia vô cùng hiếu kì, nhưng nhìn vẻ mặt bọn người già Lý, Hạ Đông, Tiểu Uông đều mỉm cười mời ông đến phòng làm việc chờ, Giang lão gia đột nhiên nghĩ tới lúc cháu gái nhà mình kéo Hạ Tuy lên lầu, hình như là nắm tay Hạ Tuy?

Trong lòng Giang lão gia đã có suy đoán, nhưng nghĩ tới mắt Hạ Tuy không nhìn thấy, cháu gái kéo tay dẫn hắn lên lầu cũng phải.

Với tính tình cháu gái mình như vậy, Hạ Tuy có thể thích hay sao? Cho dù có thể, vậy cũng không có khả năng trong thời gian ngắn mà tốt được, hơn nữa nhìn Hạ Tuy như vậy, thật sự là đã nhìn thấu hồng trần một lòng hướng đạo, Giang lão gia tự cho rằng chút tâm tư này của cháu gái mình cuối cùng cũng sẽ uổng phí thôi.

Giang lão gia lắc đầu, bước vào văn phòng ngồi trên ghế sô pha nhỏ chậm rãi ngắm nghía cách bố trí bên trong.

Dựa sát tường có một tủ đựng hồ sơ, trên bàn làm việc bày một bộ công cụ điêu khắc và vài khối ngọc thạch, những người biết Hạ Tuy vừa vào đây đã biết đây là phòng làm việc của hắn.

Bên cạnh tường treo Thanh tuyền kiếm, Giang lão gia cũng biết Hạ Tuy vô cùng yêu thích Thanh tuyền kiếm, buổi tối mang về phòng ngủ đặt trên giá kiếm, ban ngày xuống phòng làm việc lại đem Thanh tuyền kiếm treo trên tường đối diện bàn công tác.

Giang lão gia tiến lên sờ sờ, thấy rõ chuôi của Thanh tuyền kiếm dường như sáng bóng hơn nhiều, vừa nhìn đã biết được Hạ Tuy chăm sóc rất tốt.

Sau một lúc lâu, Giang Húc và Hạ Tuy quay trở lại, bước chân khá vội, cửa phòng làm việc còn chưa mở mà Giang lão gia đã nghe được tiếng cười không hề dè dặt của cháu gái mình.

Giang lão gia sửng sốt, đừng nhìn A Húc nhà ông bình trường trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười, nhưng dạng cười vui vẻ lớn tiếng như vậy quả là hiếm thấy.

Trước cửa phòng làm việc, Giang Húc quả thật không chút nào che dấu sự vui vẻ của mình, chủ động dắt tay Hạ Tuy.

Hạ Tuy không được tự nhiên cụp mắt xuống, nhưng cũng chủ động mở năm ngón tay nắm chặt tay Giang Húc.

Giang Húc quay đầu nhìn Hạ Tuy hai tai đỏ bừng nhưng lại cố làm ra vẻ mặt nghiêm túc, nụ cười lại càng sâu thêm.

Đột nhiên Giang Húc ôm lấy cánh tay của Hạ Tuy, cả người kiễng mũi chân đến bên tai Hạ Tuy, "Hạ trưởng phòng, em thật muốn hôn anh quá, áp anh lên tường để hôn!"

Oanh ——

Đầu Hạ Tuy giống như một bình khí ga đột nhiên bị nổ mạnh, cả người cứng ngắc tại chỗ, hai má đỏ bừng, đâu còn vẻ cả người đầy tiên khí không nhiễm bụi trần.

Gần đây Giang Húc rất thích nhìn bộ dáng hắn rơi vào hồng trần, yêu chết vẻ thẹn thùng này của hắn.

"Đáng tiếc ông nội còn chờ chúng ta bên trong, thôi, chúng ta để lần sau tìm cơ hội thực hiện đi."

Tuy rằng Giang Húc định đoạt, nhưng vừa rồi Hạ Tuy nhịn không được tưởng tượng ra hình ảnh vừa rồi Giang Húc ghé vào bên tai hắn miêu tả.

Giang Húc đã đẩy cửa phòng làm việc, Hạ Tuy lập tức nhìn thấy khối khí màu xám trắng đại diện cho Giang lão gia, tuy rằng không đối mắt nhau, nhưng Hạ Tuy nghĩ đến mình một giây trước còn vừa tưởng tượng ra hình ảnh kia, một giây sau liền phải gặp phụ huynh của đối tượng, điều này khiến Hạ Tuy có cảm giác như làm chuyện xấu bị bắt gặp vậy.

"Ông nội!"

Giang Húc rất vui vẻ gọi Giang lão gia, quay đầu kéo Hạ Tuy đi qua.

Hạ Tuy nhanh chóng thu lại vẻ xấu hổ trên mặt, cung kính mời Giang lão gia ngồi xuống, bản thân và Giang Húc thì ngồi ghế đối diện.

Giang lão gia nhìn cháu gái, lại nhìn Hạ Tuy, "Hai đứa đây là?"

Đang yêu đương?

Vừa rồi tay trong tay còn chưa tính, nếu không phải ông mắt mờ nhìn lầm, thì hai người này là dắt tay nhau tiến vào?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!