Chương 128: Đính Hôn

Hạ Tuy đột nhiên bị Giang Húc hỏi một câu muốn ăn cái gì, lúc ấy Hạ Tuy sửng sốt một chút tỏ ý không có, nhưng cuối cùng lúc Giang Húc đến đây đã xách theo túi lớn túi nhỏ, trên cơ bản đều là những món ngon ngoại tỉnh, người giao thức ăn đến cũng hơn hai mươi người.

"Ông Lý à, trưa nay không cần nấu cơm nữa, ăn những món này là đủ rồi."

Giang Húc vô cùng tự nhiên chào hỏi những người trong Văn phòng, nghe già Lý nói Hạ Tuy đang ở phòng làm việc nhỏ, Giang Húc thuận miệng nói đùa mấy câu với bọn người Hạ Đông, Chu Khải rồi đi vào văn phòng.

Đừng thấy bề ngoài cô tỏ vẻ bình tĩnh thong dong, thật ra trong lòng đã hoảng lắm rồi, còn căng thẳng hơn so với lúc còn bé lần đầu tiên đi theo ông nội ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, chỉ sợ sau khi đẩy cửa ra vị kia ngẩng đầu lên liếc cô một cái rồi nói: Xin lỗi, anh đã quyết định xuất gia tu hành, đành phụ tấm lòng của em…

Tự tưởng tượng ra mấy hình ảnh đó khiến Giang húc nghe thấy tiếng "Mời vào" bên trong cũng hơi dừng động tác đẩy cửa lại, sau khi chuẩn bị tốt tâm lý rồi mới dám đẩy cửa bước vào.

Ngay từ khi vừa nhìn thấy Hạ Tuy thì Giang Húc đã phát hiện không thích hợp, cũng không phải nói là do tính của Giang Húc bình thường cẩn thận quan tâm người khác, chỉ đơn giản bởi vì người cô ấy quan tâm đang ở ngay trước mắt cô ấy thôi.

Bất kể là khí chất bên ngoài hay là tính cách năng lực bên trong hay thậm chí chỉ là một thói quen nhỏ, động tác nhỏ bình thường, tất cả đều được Giang Húc âm thầm quan sát hơn nữa cô còn vụng trộm thích thú, một người như vậy, Giang Húc có thể từ cái liếc nhìn đầu tiên đã phát hiện đối phương không thích hợp, mặc kệ khi ấy Hạ Tuy đang rũ mắt, Giang Húc cũng phát hiện bàn tay cầm đao khắc của đối phương không đúng lắm.

Tuy rằng vẫn như trước kia vô cùng nho nhã dễ nhìn, nhưng lúc trước Hạ Tuy cầm đao khắc rất nhẹ nhàng thoải mái, giống như một văn nhân múa bút vẩy mực vậy.

Mà bây giờ, lại có thêm vài phần nghiên túc, tập trung.

Hạ Tuy dẫn khí vào tay truyền vào đao khắc, tuy rằng có thể dựa vào đó nhìn thây, nhưng ngọc thạch vốn rất nhỏ, Hạ Tuy khó tránh khỏi lúc điêu khắc sẽ vạch lên tay vài vết thương.

Ngọc thạch có dính máu của hắn thì phải cải tạo lại chỉ khắc được những trận pháp có thuộc tính dương, sau đó Hạ Tuy rõ ràng nắm chắc ngọc thạch trên tay nhưng vẫn dẫn thêm một tầng khí, lúc này mới xem như có thể nhìn thấy rõ tay mình ở đâu.

Kể từ đó, tuy rằng coi như là đang tu hành, nhưng vẫn hơi mệt mỏi, Hạ Tuy nghe thấy tiếng giày cao gót của Giang Húc dừng lại trên sàng gỗ, biết rằng cô đã tiến vào.

Hạ Tuy tạm thời buông đồ vật trên tay xuống, hai tay đặt lên bàn, vốn dĩ còn đang sắp xếp từ ngữ, Giang Húc đã đi nhanh tới, sau đó Hạ Tuy cảm giác được tay trái của mình bị một đôi bàn tay hơi lạnh cầm lấy.

Loại cảm xúc kia rất xa lạ, Hạ Tuy chỉ có thể nhìn thấy một bóng dáng màu vàng nhạt đại diện cho Giang Húc đứng bên cạnh bàn làm việc của mình.

"Sao anh lại để tay bị thương rồi?"

Vừa rồi Giang Húc chăm chú nhìn theo góc nghiêng trên gương mặt của Hạ Tuy, chờ đến khi Hạ Tuy có động tác mới theo bản năng dời mắt xuống đôi tay, tự nhiên nhìn thấy tay trái của Hạ Tuy có rất nhiều vết cắt nhỏ chi chít còn dính máu.

Hạ Tuy mất tự nhiên rụt tay lại.

Giang Húc cũng không miễn cưỡng, chỉ nhìn ánh mắt của hắn, bản thân thì kéo chiếc ghế lại ngồi cạnh bên bàn làm việc, "Mắt của anh bị thương?"

Hạ Tuy nhớ tới bản thân mình cũng muốn nói chuyện với đối phương, gật gật đầu, nói qua một chút tình hình đôi mắt của mình.

Không chờ Hạ Tuy tiếp tục nói, Giang Húc đột nhiên chen vào, "Anh gọi em tới là vì muốn nói chuyện này với em sao? Làm em sợ gần chết, còn tưởng rằng anh muốn đổi ý, anh phải biết lần trước là em gom hết can đảm rồi, đó là nụ hôn đầu tiên của em, đối với phụ nữ mà nói là rất đặc biệt."

Giang Húc đều đã nói như vậy, Hạ Tuy còn có thể nói gì nữa? Chỉ có thể để gương mặt đỏ bừng im lặng không lên tiếng.

May mà Giang Húc không phải là người nhạy cảm, cũng không thấy hắn im lặng chính là có ý gì khác, ngược lại bắt đầu suy nghĩ xem sự việc đã xảy ra làm sao giải quyết thì mới tốt.

"Vậy khoảng thời gian này nhất định là anh không tiện sinh hoạt, hơn nữa thời gian cũng không ngắn, nhanh nhất là một năm, cũng rất có khả năng sẽ kéo dài đến mười năm."

Hạ Tuy gật đầu.

Giang Húc lại chuyển chủ đề, đề cập tới tình hình công ty con của mình thời gian gần đây, "Phương án mới triển khai rất thuận lợi, thậm chí còn thuận lợi hơn so với lúc em làm ở tổng công ty, quả thật là làm gì đều gặp được thời cơ, anh thật sự không gạt em đúng không? Em cảm thấy làm bạn gái của anh ngược lại vận khí càng ngày càng tốt, buổi sáng đi chạy bộ cũng có thể nhặt được tiền, còn là nhặt được mỗi ngày, anh nói có kỳ lạ không?"

Lại nói bên biệt thự của bọn họ bên kia, có ai chạy bộ buổi sáng lại mang theo tiền? Giang Húc nghi ngờ có phải là có người chờ ở phía trước cố ý đưa tiền cho cô hay không.

Hạ Tuy lắc đầu, "Anh thật sự không có gạt em."

Có điều tình huống của Giang Húc như vậy, Hạ Tuy thật sự nghĩ không ra, thậm chí bắt đầu chần chờ có nên hỏi Tổ sư gia hay không, cũng không biết ở thế giới này có thể thỉnh được Tổ sư gia không nữa.

Hạ Tuy còn đang suy nghĩ, Giang Húc ở đối diện hắng giọng một cái, vô cùng chân thành đưa ra lời đề nghị, "Hạ trưởng phòng, anh xem, bây giờ mắt anh không được tiện lắm, mặc dù có bọn người ông Lý giúp đỡ, nhưng dù sao Tiểu Hải đã bắt đầu lên cấp ba, mỗi ngày đều phải nghiêm túc học hành, ông Lý chắc là cũng phải để tâm nhiều hơn, Tiểu Dạ Tiểu Hắc thì còn nhỏ, Chu Khải với Ô huynh lại là đàn ông không đủ cẩn thận."

Dựa theo thói quen làm tốt công tác tư tưởng, Giang Húc tiếp tục nói, "Cho nên Hạ trưởng phòng, anh xem mệnh lý của anh không thể khiến em phá tài, ngược lại vận khí của em lại càng tốt, vấn đề này có thể triệt để bỏ qua rồi, nếu chúng ta vốn sẽ kết hôn, hay là chúng ta cứ nhắc lại trước một chút?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!