Chương 970: Tranh đoạt binh quyền

Nguyên nhân rất đơn giản, đó là hang ổ của tướng sĩ của các chư hầu, một nhà già trẻ lớn bé của các tướng sĩ đều ở nhà, có số nhân mã đó giữ nhà, quân Tông mới không dám tuỳ tiện tiến công, vạn nhất có chuyện gì cũng có thể yểm hộ rút lui. Nếu điều động hết số nhân mã đó đi, ai sẽ bảo vệ gia đình các tướng sĩ? Trông cậy vào triều đình sao? Không trông Được! Tướng sĩ chư hầu vốn đã không một lòng với triều đình lại càng không yên tâm tác chiến. Cuộc chiến này còn đánh làm sao nữa?

Nếu thực sự bức những người này quá, vì tự vệ, không biết khi nào họ sẽ câu thông với nước địch làm phản đâu.

Y cũng sẽ không dễ dàng điều nhân mã Nam Châu của mình. Y để giúp Đại Yên đề phòng nước Triệu. Một khi nước Triệu xuất binh, y không thể để cho đại quân nước Triệu tiến quân thần tốc, tối thiểu cũng có thể ngăn cản một chút, tranh thủ chút thời gian cho chiến sự bên khác.

Huống chi, chiến sự lúc này không phải chỉ cần tăng thêm nhân mã là có thể giải quyết. Nếu nhân mã trên tiền tuyến không đánh thắng được thì có điều thêm nhiều người hơn nữa cũng vô dụng, chỉ có thể trở thành gánh nặng. Chỉ một mục lương thảo thôi đã có thể đè sập rồi.

Giảng đạo lý này với đám trên triều kia không hiểu, triều đình chỉ một hai thúc giục xuất binh bảo vệ đám quyền quý tụ tập ở Kinh sư!

Thương Triêu Tông kiên quyết chống lại, lấy lý do làm vậy sẽ bức chư hầu làm phản.

Một mặt khác, y cũng phải báo cho chư hầu năm đường kia biết chuyển, chỉ có y mới có thể chống chọi với áp lực triều đình, bảo vệ đường lui cuối cùng cho chư hầu năm châu kia.

Đồng thời, mười vạn thiết kỵ đã đóng ở nơi thuận tiện, một khi có nhân mã của chư hầu đạo nào gặp chuyện ngoài tiền tuyến, đại quân của y lập tức sẽ tới hang ổ của chư hầu ấy.

Đội ngũ vận lương Lam Như Đình tập trung ở Nam Châu cũng đã xuất phát, bảo đảm cung ứng lương thảo cho mười vạn thiết kỵ này.

Hiện giờ, rất khó kiếm được lương thảo từ nơi khác, Thương Triêu Tông chỉ có thể tìm cách nhín ra từ Nam Châu của mình.

Đến nước này, thực sự không thể làm gì khác nữa rồi, Mông Sơn Minh kéo lấy thân thể vừa già vừa tàn tật, gần như một mình ra tiền tuyến, trên tay không có một binh một tốt đi thống ngự đám kiêu binh hãn tướng kia. Có một số việc, nếu chỉ dựa vào một mình Mông Sơn Minh sẽ dễ dàng xảy ra biến cố, cho nên Thương Triêu Tông muốn giúp một tay, ân uy cùng thi. Y muốn ổn định quân tâm của chư hầu năm đạo, một mực khống chế thế lực này.

Để cứu vãn Đại Yên đã tràn ngập nguy hiểm, Thương Triêu Tông chẳng quan tâm tới bêu danh hay không bêu danh, thực sự trong ứng ngoài hợp với Mông Sơn Minh chống đỡ nước Đại Yên sắp sụp đổ này. Thương Triêu Tông chống đỡ bên trong, Mông Sơn Minh chinh chiến bên ngoài.

Trải qua chuyện như vậy, bản thân Thương Triêu Tông đã nhanh chóng trưởng thành.

Còn cả Lam Như Đình ở Nam Châu đang dốc hết tâm huyết xoay sở nghĩ hết biện pháp góp nhặt vật tư đề phòng khả năng bất trắc.

Ngưu Hữu Đạo vẫn đang nấp đằng sau lặng lẽ quan sát. Chuyện bên ngoài, hắn buông tay cho bọn Thương Triêu Tông làm, có một số việc, hắn nhúng tay chưa chắc đã có thể làm tốt, chỉ có thể nghiêm mật chú ý bốn phía, chờ tới lúc cần mình ra tay, sẽ tận lực đảm bảo an toàn cho bọn Thương Triêu Tông.

Đúng như Hoàng Liệt nói, Ngưu Hữu Đạo âm trầm trốn sau màn như một con rắn độc lúc nào cũng có thể lao ra cắn người.

"Sợ là kế hoạch ám sát Thương Triêu Tông và Mông Sơn Minh sẽ thất bại!"

Trong hoàng cung nước Tấn, Thái Thúc Hùng chiêu Thiệu Bình Ba đến bàn bạc. Vừa gặp mặt đã thông báo một tin không coi là tốt.

Thiệu Bình Ba đứng trước bàn thi lễ, ngẩng đầu, hơi khó hiểu hỏi: "Bệ hạ nói vậy là có ý gì?"

"Mông Sơn Minh hạ lệnh điều toàn bộ tu sĩ nước Tấn đi, có việc phải làm. Ngươi đoán xem có việc gì cần làm?"

Tin tức nhận được có hạn, làm sao đoán được, Thiệu Bình Ba chắp tay thỉnh giáo: "Vi thần ngu dốt, xin Bệ hạ chỉ giáo!"

Thái Thúc Hùng lắc đầu cười nhạo: "Mông Sơn Minh lại để cho tu sĩ nước Tấn của Cô Vương nghĩ cách ám sát Đại đô đốc La Chiếu của nước Tống. Nói đùa à? La Chiêu được thiên quân vạn mã bảo vệ, người bên ngoài còn không thể đến gần, huống chi bên cạnh y còn có rất đông tu sĩ cao thủ của nước Tống, làm sao ám sát được?"

Thiệu Bình Ba nhíu mày, ánh mắt hơi chuyển, chợt phn ra mấy chữ: "Ngưu Hữu Đạo ra tay!"

"A, sao ngươi biết?"

Thiệu Bình Ba cân nhắc xem nên trả lời thế nào, đây là trực giác với đối thủ cũ. Mông Sơn Minh đột nhiên đưa ra chiêu này, y lập tức ý thức được là có Ngưu Hữu Đạo ở sau lưng giở trò quỷ. Ngưu Hữu Đạo đề phòng tu sĩ nước Tấn, y cũng không thấy lạ.

Y hiểu rõ, Ngưu Hữu Đạo đang phòng mình!

Chư hầu năm đạo biết rõ tình huống nhân mã xung quanh rồi, Mông Sơn Minh liền hạ một đạo quân lệnh khiến cho mọi ngươi trong triều đình nước Yến đều chấn kinh biến sắc!

Ông ta lệnh cho nhân mã của các chư hầu làm chấp pháp quân, đồng thời, tập kết tất cả trọng binh các châu trong Yến đình, phân phối lại từ đầu, chia làm năm bộ phận, lệnh cho chư hầu năm đạo phải theo dõi sát sao một trong năm bộ phận đó. Nếu năm bộ nhân mã đó dám kháng lệnh, nhân mã chư hầu lập tức diệt!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!