Chương 675: Thắng Hắn Như Vậy, Hơi Có Chút Thắng Mà Không Võ

Dịch giả: Luna Wong

Tặng lễ vật? Đám người nghe xong kinh ngạc.

Mưu sĩ Văn Du hiếu kỳ hỏi: "Đại đô đốc muốn tặng lễ vật cho Mông Sơn Minh?"

La Chiếu cười hỏi: "Chẳng lẽ không được phép tặng à? Người ta đã cao tuổi, còn cố gắng kéo lấy thân thể tàn phế ra trận, thật sự khiến người khác phải kính nể, chúng ta cũng nên nghĩ thoáng ra một chút."

Đám người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhìn thấy trong nụ cười tươi của hắn có ẩn giấu kỳ quặc, luôn cảm giác sự tình không có đơn giản như vậy.

Trưởng lão Lăng Tiêu các Tô Nguyên Bạch thúc ngựa tiến lên, cười hỏi: "Đại đô đốc tính tặng lễ vật gì?"

Tâm tình của mấy tu sĩ bên này hiện đang vui vẻ, từ khi La Chiếu chỉ huy đại quân đánh vào cảnh nội Yến quốc đến nay, liên tiếp chiến thắng thật xinh đẹp, chuyện diệt Yến đã ở trong tầm tay, bởi vậy tu sĩ các phương đều cực kỳ khách khí với hắn.

"Ngựa! Nghe nói Mông Sơn Minh yêu thích ngựa, nên tặng thứ người ta yêu thích, đi dắt con ngựa mà tướng quân kia tặng cho ta tới đây!"

La Chiếu quát lớn, lập tức có người đi làm, chỉ chốc lát sau, một con bạch mã thần tuấn được dắt tới, ngựa cơ bắp khoẻ mạnh, toàn thân trắng như tuyết, không thấy có một sợi lông tạp, chính là lễ vật mà tướng trấn thủ Thiết Môn quan Liên An Sơn sau khi mở chốt đầu hàng đã biếu tặng cho La Chiếu.

Có ngựa thôi còn chưa đủ, La Chiếu còn sai người ngay tại chỗ may cho con ngựa một kiện áo khoác đơn giản.

Dùng vải trắng may bộ áo khoác khoác lên trên thân ngựa, cho người ta loại cảm giác giống như đang mặc áo bố để chịu tang vậy, đám người từng người nhìn thần sắc cổ quái.

Văn Du cười nói: "Đại đô đốc tặng lễ vật này có đủ "may mắn" nha."

Lời này trêu đến đám người há mồm cười to, đều biết hắn đây nói chính là nói mát.

"Mông Sơn Minh không chịu nhận mình đã già, lại nhìn ta kích hắn một chút!" La Chiếu nói xong nhảy xuống ngựa đi đến, lại yêu cầu bút mực giấy nghiên, tự tay viết xuống một phong đưa cho Mông Sơn Minh.

Đám người bên cạnh đều vây lại gần xem thử nội dung viết trên thư, đọc xong đều cười ha hả không ngừng, người vòng bên ngoài thấy vậy cũng hóng hớt, cũng không biết đại đô đốc viết cái gì trên đó.

Ngựa cùng thư đã sắp xếp xong giao cho người đưa đi.

Sau đó La Chiếu lại bảo đem địa đồ tới, triệu tập chư tướng lại một lần nữa bố trí kế hoạch tác chiến, sau khi chư tướng hiểu ý, lĩnh mệnh riêng phần mình một lần nữa tiến hành công tác chuẩn bị.

Cao tầng tam đại phái Tống quốc đứng ngoài quan sát một lúc xong lại có chỗ không hiểu, Tô Nguyên Bạch lên tiếng hỏi thăm, "Đại đô đốc cải biến kế hoạch tác chiến hả?"

La Chiếu gật đầu, tiến hành giải thích với mấy người, nói: "Đùa giỡn về phần đùa giỡn, việc gì nên coi trọng tuyệt đối không thể xem thường. Mông Sơn Minh là một đại danh tướng tuyệt đối không phải chỉ là hư danh, luận kinh nghiệm sa trường chiến đấu đều mạnh hơn chúng ta, thủ đoạn dụng binh càng cay độc cực kỳ biến hóa, đoạt Nam Châu, công Định Châu, tất cả đều cho thể thấy người này là một bảo đao chưa già, một khi để cho hắn quản lý thuận lợi nhân mã Yến quốc, chúng ta tiếp tục đọ sức đơn giản như thế rất dễ ăn thiệt thòi. Lại tiếp tục dùng biện pháp đối phó với hắn như với người thông thường thật sự không thích hợp, nhất định phải điều chỉnh lại cho thích hợp. Từ xưa đến nay, câu chuyện bởi vì lơ là sơ suất nhiều mà thất bại trong gang tấc có nhiều vô số kể, chúng ta há có thể nối gót theo bọn họ để rồi tiếc hận nứt ruột? Chúng ta dùng toàn bộ lực lượng Đại Tống tiến công, nếu như chúng ta sơ sẩy để chiến bại, còn có mặt mũi nào trở về gặp phụ lão* Giang Đông?" (*bô lão)

Văn Du rất tán thành gật đầu.

Trưởng lão Lăng Tiêu các Tô Nguyên Bạch, trưởng lão Huyết Thần điện Đông Ứng Lai, trưởng lão Liệt Thiên cung Thường Phi nhìn nhau, không nghĩ tới một Mông Sơn Minh xuất hiện, lại để cho La Chiếu phải cải biến toàn bộ kế hoạch tác chiến.

Kế hoạch lúc trước rất đơn giản, chính là đánh bại nhân mã Yến quốc, xem xem cách điều binh khiển tướng quân Yến như thế nào xong tiến hành quần nhau chém giết thủ thắng.

Bây giờ từ bỏ kế hoạch cùng nhân mã Yến quốc quần nhau chém giết, trực chỉ một đường đánh hạ trở ngại phía trước, đến thẳng kinh thành Yến quốc!

Đông Ứng Lai hơi có chút chưa hiểu, thỉnh giáo: "Không đánh bại nhân mã Yến quốc, lấy Yến Kinh thì có ích lợi gì, quay đầu chẳng phải còn phải chém giết với nhân mã  Yến quốc nữa sao?"

La Chiếu khoát tay nói: "Cũng không phải! Đây là đấu pháp ổn thỏa nhất, Mông Sơn Minh đã xuất thủ, há có thể lại để cho Hàn quốc tiếp tục đứng ngoài xem náo nhiệt, cũng nên bức Hàn quốc động thủ rồi."

Ba vị trưởng lão lại nhìn nhau, vẫn còn có chút mơ hồ, không hiểu rõ làm vậy có ý nghĩa gì.

Văn Du suy nghĩ một hồi sau, gật đầu nói: "Ta nghĩ ta hẳn là đã hiểu được ý đồ của đại đô đốc rồi."

"A!" Mặt của La Chiếu lộ ý cười, một bộ ta cũng phải nghe xem thử một chút.

Ba vị trưởng lão cũng cùng quay qua nhìn về phía Văn Du, trưởng lão Liệt Thiên cung Thường Phi nói: "Nguyện ý nghe cao kiến."

Văn Du dạo bước qua lại trước địa đồ một trận, sắp xếp lại dòng suy nghĩ xong, chỉ vào địa đồ nói ra tường tận: "Như lời đại đô đốc nói, mặc dù chúng ta đã nắm chắc thắng lợi trong tay, nhưng đối đầu với Mông Sơn Minh, y nguyên vẫn không thể coi thường. Mông Sơn Minh thống lĩnh quân đội tác chiến, dùng triền đấu giao thủ với hắn thì dù có là ai đi chăng nữa, cũng không dám cam đoan chắc rằng sẽ không xảy ra ngoài ý muốn, đến triền đấu với hắn cũng không phải là cử chỉ sáng suốt, coi như thắng đi nữa, phe ta cũng sẽ bị tổn hại khó lường được. Mà Mông Sơn Minh coi như bị thất bại, sợ cũng sẽ nghĩ biện pháp cắn chúng ta một ngụm thật hung ác, một khi thực lực chúng ta bị hao tổn nghiêm trọng, sau đó khi cùng Hàn quốc chia cắt Yến quốc, tất sẽ rơi vào hạ phong."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!