Edit: Luna Huang
Gió thôi phần phật, Vô Tâm cưỡi trên phi cầm dần dần hạ thấp độ cao, hướng một mảnh sơn lâm phía dưới bay xuống.
Tu vi của hắn có hạn, kỳ thật cũng chưa nói tới là tu vi gì.
Thân thể của hắn cũng không thích hợp tu luyện, sư phụ hắn nhắm vào tình huống thân thể của hắn, mà dạy cho hắn một bộ phương thức hành khí đơn giản, tu luyện lâu ít nhiều cũng có chút hiệu quả, nhưng không được tới thành tựu gì.
Dùng lý luận của Ngưu Hữu Đạo mà nói, thì chính là một bộ khí công đơn giản.
Cho nên với tu vi của hắn không cách nào bay trên không trung lâu được, cho dù là có phi hành tọa kỵ, hắn không có pháp lực để phòng ngự, gió thổi lâu cũng không chịu đựng nổi.
Mặc dù mới rời đi Kim Châu phủ thành không bao lâu, liền đã đổi dáng đứng thẳng thành chạng hạng hai chân ở trên lưng phi cầm rồi, nhưng vẫn chưa được nửa đường phải hạ xuống nghỉ ngơi một chút.
Phía trên sơn lâm, xoay quanh mấy vòng, hạ xuống bên cạnh một dòng suối trong một ngọn núi, nhảy xuống đất.
Cởi giỏ trúc trên người xuống, đặt bên bờ suối, lại đi nhặt chút củi đốt đống lửa, đằng sau đó mới đến bên dòng suối nhỏ rửa mặt, trở về lấy chút thức ăn trong giỏ trúc ra ăn, uống, ngồi cạnh đống lửa ủ ấm thân thể, ở trên không trung gió thổi lâu quá quả thực có chút lạnh.
Thân thể đang dần dần ấm áp lên, thì phía trước hẻm núi có một thân ảnh lướt vù vù đến, là một nữ tử bộ dáng chật vật không chịu nổi đang vội vàng hớt hải lướt đến, tựa hồ bởi vì thấy bên khe suối có người có phi hành tọa kỵ, lập tức hạ xuống bên cạnh cất tiếng buồn bã cầu xin giúp đỡ: "Công tử cứu ta, có người muốn bức ta lấy chồng, công tử, cầu ngài mau cứu ta."
Vô Tâm lẳng lặng nhìn xem nữ tử này, nữ tử tuổi không lớn lắm, rất có vài phần tư sắc, bộ dạng chật vật, ánh mắt hốt hoảng sốt ruột.
Thấy hắn không có phản ứng, nữ tử ngoái nhìn lại hướng đằng sau, tựa hồ có chút gấp, cấp tốc quét mắt bốn phía, lách mình nhảy tót vào trong một đám cỏ dại bên cạnh ẩn thân.
Ngay tại lúc nàng vừa trốn xong chưa đầy một lát sau, từ bên kia khe núi lại có hai tên nam tử nhảy tới, kiếm trên tay rút ra, dáng vẻ tựa hồ đang một đường tìm kiếm gì đó.
Nhìn thấy Vô Tâm ngồi bên khe suối, hai người phóng tới, một người hỏi: "Bằng hữu, vừa rồi có thấy một nữ nhân chạy qua hướng này không?"
Vô Tâm không đáp, ngồi đó tiếp tục chậm rãi ăn lương khô trên tay, thần sắc bình tĩnh.
Người kia tựa hồ có chút nổi giận, "Ta hỏi ngươi, ngươi không nghe thấy hả?"
Vô Tâm ngửng mắt lên nhìn về phía hai người.
"Ây!" Người bên cạnh bỗng nhiên kéo hắn một cái, ra hiệu cho hắn nhìn còn phi cầm tọa kỵ đậu bên cạnh.
Vẻ mặt đang nổi giận của người kia chợt biến đổi, tựa hồ ý thức được cái gì, người có thể sử dụng phi cầm cự hình làm thú cưỡi, há có thể là người bình thường?
Người bên cạnh bèn ôm quyền với Vô Tâm, xấu hổ cười nói: "Bằng hữu đừng hiểu lầm, trước đó chúng ta bị một nữ tặc trộm mất đồ vật quan trọng, huynh đệ của ta cũng là do nóng vội quá, bằng hữu cũng đừng để trong lòng. Quả thực đồ chúng ta mất rất quan trọng, nên chỉ là muốn hỏi thăm bằng hữu một chút, bằng hữu có thấy nữ tặc kia đi hướng nào không?"
Vô Tâm y nguyên không lên tiếng, lại tiếp tục từ từ cắn lương khô trên tay ăn.
Hai người muốn nói gì đó lại thôi, nhìn phi hành tọa kỵ của đối phương một chút, chung quy là cảm giác không thể trêu vào, giật giật tay áo nhau, song song bay lượn rời đi, tiếp tục tìm kiếm.
Dòng suối róc rách, trong núi an bình chợt có tiếng chim hót, Vô Tâm nhặt mấy nhánh cây khô trên đất ném vào đống lửa.
Người núp ở trong đám cỏ dại vẫn không dám cử động dù chỉ một chút.
Chờ một hồi lâu về sau, Vô Tâm đã ăn xong lương khô trên tay, lại nhặt mấy cây nhánh khô ném vào đống lửa, rốt cục cũng chậm rãi lên tiếng, "Ra đi, người kia chắc hẳn đã đi."
Trong đám cỏ dại một trận "loạt xoạt" vang lên, nữ tử chật vật không chịu nổi rốt cục từ từ chui ra, thỉnh thoảng nhìn đông tới nhìn tây, vẻ mặt vẫn còn đầy sợ hãi.
Xác nhận không sao rồi, nàng mới đi đến bên cạnh Vô Tâm cảm kích hành lễ: "Đa tạ ân công."
Vô Tâm liếc mắt, hỏi thử, "Ngươi trộm đồ vật của bọn hắn?"
Nữ tử lập tức xấu hổ giận dữ nói: "Công tử đừng nghe bọn hắn ăn nói bừa bãi, bọn hắn có gì mà trộm chứ? Vừa rồi hai người kia là huynh đệ kết nghĩa của ta, chúng ta đều là tán tu, gần đây nhất bọn hắn bợ đỡ được một người hơi có chút quyền thế trên tu hành giới, ai ngờ người kia để ý ta, thế là hai người bọn hắn liền muốn bắt ta gả cho người đó, ta không chịu theo, hai người này liền bức bách ta, ta nhân cơ hội bọn hắn sơ hở mới trốn thoát, sau đó bị bọn hắn một đường đuổi bắt đến đây."
"Ta nguyên bản có sư phụ, sư phụ gặp nạn, ta một thân một mình phiêu bạt trên tu hành giới, không có chỗ để ở, ngẫu nhiên gặp được bọn hắn, nguyên bản cảm thấy con người bọn hắn cũng không tệ lắm, tương rằng gặp được người có thể tin cậy, mới cùng bọn hắn kết bái thành huynh muội, ai ngờ hai người bọn hắn là mặt thú lòng dạ súc sinh, lại bắt ta để đi đổi lấy phú quý cho bọn hắn, lại còn nói là tốt cho ta nữa chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!