Nhưng bọn họ nghĩ không ra tại sao Ngưu Hữu Đạo lại giết bọn họ? Giết bọn họ chẳng những không có được chỗ tốt, lại còn gây thêm phiền phức, hắn chán sống rồi sao?
"Mẹ nó, tên khốn kiếp kia, bắt sứ thần là không được đâu." Không biết là ai mắng, mà cũng không biết là mắng ai.
Vù! Một mũi tên báo tin phóng lên trời.
Vù vù vù...
Từng mũi tên báo tin phóng lên theo.
Mắt thấy có rất nhiều thích khách, tình thế nguy cấp, sứ thần các nước đều phát tín hiệu cầu cứu.
Người đi sứ của các nước không chỉ có mấy người. Lưu trú tại một quốc gia khác, có rất nhiều việc cần bọn họ làm, không phải chỉ vài người là có thể làm được, có khi là cả một sứ đoàn. Lực lượng bảo vệ cũng không phải ngồi chơi không. Nếu không nhịn được, có khi còn muốn giày vò cả đất nước của kẻ địch.
Mặc dù các nước đều tìm đến Ngưu Hữu Đạo, tuân theo lời dặn của Ngưu Hữu Đạo mang theo ít người nhưng không có nghĩa là không có sự chuẩn bị.
Đề phòng chuyện ngoài ý muốn, không có khả năng không chuẩn bị.
Tín hiệu cầu cứu vừa xuất hiện, không nói đến thiên quân vạn mã, mấy trăm người là vẫn phải có. Nhận được tín hiệu cầu cứu bên này, tất cả đều bay lên không.
Thấy trạch viện bị vây công loạn thành một bầy, người đến giúp liều chết đánh vào vòng vây giải cứu sứ thần bổn quốc.
Thích khách đại khai sát giới, người của sứ thần các nước cũng đại khai sát giới, cũng không thèm để ý đây có phải là thành đô của nước Yến hay không. Thích khách hành thích, chẳng lẽ còn không cho bọn họ phản kháng?
Chỉ cần có thể sống sót, cần quan tâm chi đây là đâu.
Nhiều tu sĩ như vậy, trận chiến lớn đến thế, người dân bên ngoài bị dọa đến mức hoảng hốt chạy đi, loạn thế dần dần tác động đến toàn bộ kinh thành.
Tại khu vực bị vây công, sứ đoàn sáu nước bắt đầu liên thủ chống cự. Tiếng mắng chửi Ngưu Hữu Đạo không ngừng truyền ra.
Ông! Trên nóc nhà một bên đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng rất lạ bằng mắt thường có thể thấy được.
"Thiên Kiếm phù!" Có người trong sứ đoàn sáu nước giật mình, lập tức có người thi pháp khẩn cấp một Thiên Kiếm phù.
Cương ảnh hình kiếm to lớn từ một bên nóc nhà lao thẳng xuống mặt đất, sau đó từ trên mặt đất xuất hiện một cương ảnh hình kiếm to lớn nghênh kích.
Cạch cạch cạch!
Tiếng nổ liên tiếp, hai bên lần lượt phóng ra mười hai đạo cương ảnh kiếm cương cứng đối cứng với nhau, có thể nói là cương khí bốn phía, cuồng phong quét sạch, đất đá bay tán loạn.
Sứ thần các nước thiếu chút nữa bị thổi bay, được tu sĩ hộ vệ thi pháp bảo vệ an toàn.
Tiếng nổ vừa ngừng, lại thấy một luồng ánh sáng kỳ lạ khác phát ra, bên trong thích khách lại có người đánh ra Thiên Kiếm phù.
Sứ đoàn sáu nước cũng chẳng phải kẻ thiện. Thiên Kiếm phù của nước Triệu đã dùng xong, nước Hàn lập tức phóng ra một Thiên Kiếm phù để chống cự.
Hai bên dùng Thiên Kiếm phù cứng đối cứng với nhau, một bên điên cuồng công kích, một bên liều mạng chống cự.
Uy lực Thiên Kiếm phù của cả hai bên đã tiêu hao hết, bên phía thích khách lại hiện lên luồng ánh sáng kỳ lạ, chúng vẫn còn Thiên Kiếm phù.
Bên phía nước Vệ cũng thi triển Thiên Kiếm phù để đối lại.
Hai bên quả thật như nổi điên. Thiên Kiếm phù tầng tầng lớp lớp, đánh nhau tứ tung.
Sau khi cho nổ tung liên tiếp mấy tấm Thiên Kiếm phù, thủ lĩnh bên phía thích khách sợ ngây người. Để ám sát Ngưu Hữu Đạo, người sau lưng có thể nói không tiếc hạ hết vốn.
Bởi vì bọn họ biết trong tay Ngưu Hữu Đạo chắc chắn có Thiên Kiếm phù, bên cạnh còn có cao thủ xếp thứ sáu Đan bảng Vu Chiếu Hành đi theo bảo vệ, người đứng đằng sau không tiếc bất cứ giá nào, đã đưa mười Thiên Kiếm phù cho gã.
Ngay cả đại môn phái cũng khó mà lấy ra được nhiều Thiên kiếm phù như thế, nhưng người đứng đằng sau lại vận dụng một lần nhiều như vậy, đây không phải người bình thường có thể chi trả. Năng lượng của người đứng đằng sau là có thể nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!