Chương 1182: Dọa khóc 2

"Ta nhớ ngươi từng nói, người như ngươi thích sạch sẽ, bảo ta phải thành thật phối hợp, nói là không muốn làm bẩn tay ngươi. Lúc đó ngươi uy hiếp ta như vậy đúng không hả?"

Hắn vừa nói xong, Nhan Bảo Như nghĩ đến điều gì đó, bàn tay đặt trên mặt đất chợt co lại theo bản năng.

Nhưng mà đã chậm, Ngưu Hữu Đạo nhanh chóng vung kiếm. Kiếm trong tay hắn như cái đinh gọn gàng đóng xuống, không chút do dự, có thể nói là tàn nhẫn.

"A!"

Bị giẫm trên đất, Nhan Bảo Như ngửa mặt lên trời thét lên thảm thiết, người run bần bật. Cánh tay như ngọc bị đóng đinh trên mặt đất, bị Ngưu Hữu Đạo đâm kiếm xuyên thẳng xuống đất. Thân kiếm cắm sâu một phần ba xuống lòng đất.

Lúc trước còn nói có chuyện gì có thể từ từ nói, đảo mắt cái đã xuống tay độc ác.

Chân đạp trên lưng nàng ta chợt thả ra, kiếm cũng buông, Ngưu Hữu Đạo buông chân tay lui ra hai bước, mặt không chút thay đổi nói:

"Ta nói rồi, người như ta không thích đánh giết giết, càng không muốn giết người."

"Có điều, nếu ngươi muốn chết, ta cho ngươi cơ hội. Kiếm đưa cho ngươi, ngươi tự vẫn cho xong việc, sau đó ta sẽ cẩn thận chôn ngươi, không để ngươi phơi thây nơi hoang dã. Lấy đức báo oán, vậy là đủ rồi chứ?"

Nhan Bảo Như run lẩy bẩy, bò mấy lần không dậy nổi, bàn tay bị đóng trên mặt đất, quả thực khó mà bò lên nổi.

Ngưu Hữu Đạo đứng bên cạnh lạnh nhạt quan sát, phát hiện người phụ nữ này quả nhiên có tu vi sâu dày, trúng một chưởng Càn Khôn của mình mà có thể chịu được đến hiện giờ.

Cuối cùng, Nhan Bảo Như vẫn bò lên, quỳ một chân trên đất, nắm chặt chuôi kiếm rút một cái, người đau đớn đến mức rên rỉ.

Cánh tay bị ghim trên đất được giải thoát, đau đớn run lẩy bẩy, mũi kiếm nhấc lên trước cổ, nhưng chậm chạp không hạ được quyết tâm tự sát, cứ vậy mà chết sao?

Ngưu Hữu Đạo lạnh lùng nhìn chằm chằm biến hóa trên vẻ mặt của nàng ta.

Đột nhiên, Nhan Bảo Như giống như nổi điên, vung kiếm đâm tới Ngưu Hữu Đạo.

Nhưng với tình trạng của nàng ta, nào có thể giết được Ngưu Hữu Đạo, bị Ngưu Hữu Đạo vươn tay bẻ một cái cướp lấy kiếm trong tay.

Ngã nhào xuống đất, Nhan Bảo Như thống khổ mà lại tuyệt vọng.

"Con mẹ nó, ngươi không có can đảm tự sát còn làm bộ làm tịch với lão tử làm gì?"

Ngưu Hữu Đạo đột nhiên nổi giận, vung tay vồ một cái kéo tóc nàng ta, kéo đi xềnh xệch.

Nhan Bảo Như oa oa kêu loạn, vung tay đánh lên cánh tay Ngưu Hữu Đạo.

Ngưu Hữu Đạo không có thời gian để ý, nắm tóc kéo nàng ta đi trên cỏ, kéo thẳng về phía gò đất bên kia.

Gò đất chìm trong bụi cỏ cao hơn người, vừa nãy lộ ra sau khi hắn dùng kiếm khí dọn dẹp cỏ dại. Gò đất bị phá hoại, có rất nhiều kiến sốt ruột bò tới bò lui, hiển nhiên là một tổ kiến.

Ngưu Hữu Đạo kéo người tới trước gò đất, tàn nhẫn giật nắm tóc kéo lên, cho nàng ta thấy tổ kiến trước mắt.

Nhan Bảo Như trừng mắt, sợ hãi gào lên:

"Ngươi muốn làm gì?"

Ngưu Hữu Đạo không nói nhiều, tóm chặt tóc nàng ta nhấn mạnh về phía gò đất. Ầm! Tầng đất bị đánh mạnh, hắn ấn dí đầu nàng ta vào trong tổ kiến.

Thân thể nàng ta giãy giụa kịch liệt, trong gò đất vang lên tiếng "Ô ô" không ngừng.

Không để cho nàng ta cảm nhận sâu sắc mùi vị trong đó, Ngưu Hữu Đạo sẽ không rút đầu nàng ta ra.

Rất nhiều kiến bò loạn trên mặt và tóc nàng ta, tình cảnh quả thực khá khủng bố. Thậm chí có con kiến bắt đầu bò lên người nàng ta. Nàng ta lắc đầu muốn vùng thoát.

Ngưu Hữu Đạo ấn chặt tóc nàng ta, ngồi xổm bên cạnh, nói bên tai nàng ta:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!