Ngọc Thương lôi kéo không tha nói:
"Ngươi về cũng được, đưa bí phương rượu cho ta."
Ngưu Hữu Đạo tiếp giả bộ hồ đồ:
"Từ đâu ra bí phương rượu nước gì, không biết ông đang nói gì cả. Tiên sinh Ngọc Thương, buông tay đi, ta thật sự không thể kéo dài thời gian, thật sự phải đi về.".
||||| Truyện đề cử: Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn! |||||
Sao hắn có thể không biết đối phương đang nói tới cái gì. Lúc trước đối phương đề cập tới mục đích tới Phiêu Miễu các lần này đã nói với Toa Như Lai chuyện biếu tặng bí phương rượu.
Nhưng hắn không muốn cho. Nếu Toa Như Lai cảm kích mà tha cho hắn, bí phương rượu có cho cũng được. Quan trọng là Toa Như Lai rõ ràng muốn ép chết hắn.
Người ta đã muốn hại chết hắn, hắn còn đưa quà cho người ta, cần phải tiện đến mức nào mới có đạo lý như thế? Hắn dựa vào cái gì mà phải dâng bí phương rượu cho Toa Như Lai?
Ngọc Thương:
"Ngươi chớ giả bộ hồ đồ với ta. Ngươi không giao bí phương ra đây, ta không thể nào trả lời với người ta. Lời đã nói ra, ta không thu về được. Giao bí phương cho ta!"
Thấy ông ta lằng nhằng không chịu thả, Ngưu Hữu Đạo thấy lạ hỏi:
"Ta nói này, tiên sinh Ngọc Thương. Đồ là của ta, trước đó ông cũng không đánh tiếng với ta, không được ta đồng ý, ông dựa vào cái gì mà nói với người ta là muốn tặng cho người ta?"
Ngọc Thương:
"Đúng, nói như ngươi quả thực là ta không phải, nhưng mọi việc phải phân tình huống. Ta làm như vậy là vì ai, chẳng phải là vì ngươi có phải không?"
Ngưu Hữu Đạo:
"Tiên sinh Ngọc Thương, ông rõ ràng là vì đại nghiệp của Hiểu Nguyệt các các ông. Lui mười nghìn bước mà nói, bảo đảm cho ta cũng là bảo đảm cho Hiểu Nguyệt các, làm sao lại thành chỉ vì muốn tốt cho ta?"
Ngọc Thương than thở:
"Được, ta thừa nhận cũng là vì Hiểu Nguyệt các của ta có được hay không? Đừng đùa nữa, giao bí phương ra đây."
Ngưu Hữu Đạo:
"Cho nên à, Hiểu Nguyệt các các ông được lợi ích, dựa vào cái gì để một mình ta đào đông đào tây lấp hố, xong chuyện còn chụp mũ cho ta, nói là vì muốn tốt cho ta? Bán đứng ta, ta còn phải giúp ông kiếm tiền, trên đời này có đạo lý này hay sao? Tiên sinh Ngọc Thương, ông cũng cáo già quá đi chứ?"
"..." Ngọc Thương ngẩn người, phát hiện không đúng, làm sao nói qua nói lại lại thành đào hố gì rồi?
Hôm nay ông ta xem như đã được chứng kiến tài ăn nói của vị này rồi, bắt đầu nghi ngờ, nghi ngờ chân tướng sự thực phía sau việc vị này tranh đấu với tu sĩ nước Triệu. Ông ta tận mắt chứng kiến vị này nói cho tu sĩ nước Triệu có trăm cái mồm cũng không bào chữa nổi.
"Đừng có nói sang chuyện khác, y bảo ta đưa ngươi đi là có ý gì, còn cần nói nhiều sao? Chính là để ta tới cầm lấy bí phương." Ngọc Thương nói thẳng.
Ngưu Hữu Đạo cũng nói thẳng thừng, nhỏ giọng nói:
"Y muốn giết chết ta, ta còn phải đưa cho y bí phương, ông ngốc hay ta ngốc? Dù gì ta cũng phải chết, quan tâm y làm gì?"
Ngọc Thương cuống lên:
"Ngươi nói đúng là gió thoảng mây bay, nhưng ta thì sao đây? Ta đi tay không về bàn giao?"
Ngưu Hữu Đạo:
"Còn có thể bàn giao thế nào? Ta không đưa, ông cứ nói y nguyên như vậy cho y đi!"
Ta nhổ vào! Ngọc Thương sắp phát điên, bàn giao? Có thể bàn giao như vậy sao? Toa Như Lai người ta sẽ không nói thẳng là muốn bí phương, quay về bàn giao như vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!