Khi không tìm được thức ăn ở đâu nữa thì họ sẽ tới đây tìm, trước lúc chiến tranh diễn ra đồng ruộng đã reo hạt, lúc này đã mọc mạ rồi, chỉ cần là thứ có thể ăn thì họ đều không bỏ qua.
Một người đi tới từ phía xa, hai người ở trong ruộng cũng không tìm kiếm thức ăn nữa mà nhìn về phía người đến. Khi người đó tới gần thì hai người này thấy người đó có một thân hình lực lưỡng, sau lưng còn đeo một thanh đao lớn thì rất hoảng loạn, vội vàng chạy trốn về phía trang trại đã đổ nát.
Người đến chính là Viên Cương.
Viên Cương cũng không đuổi theo hai người kia mà tìm tòi khắp nơi trong ruộng đồng, sau khi không tìm được thứ mình cần tìm thì lại đi tới khu vực đổ nát phía xa xa.
Hắn ta tới đây tìm gia vị nấu ăn.
Bởi vì Ngân Nhi, vị yêu vương này đã quen ăn uống những thức ăn ngon miệng rồi, khi Ngưu Hữu Đạo còn ở đó thì vẫn có thể nuôi được, Ngân Nhi rất ngoan ngoãn mà nghe lời.
Mà Ngưu Hữu Đạo đi khỏi thì Ngân Nhi trở nên rất khó chịu, chê thức ăn khó ăn, muốn Viên Phương tới làm đồ ăn cho nàng ta.
Thế nhưng Viên Phương lại không ở đó, nên đành phải kéo Viên Cương tới nấu nướng cho nàng ta.
Lúc đầu Viên Cương còn không để ý lắm, thế nhưng sau đó phát hiện tình hình không đúng, bởi vì Ngân Nhi tức giận, thật sự tức giận, trên mặt nàng ta xuất hiện hoa văn màu bạc.
Viên Cương biết được hậu quả khi Ngân Nhi bộc phát là gì, nếu mà làm lớn chuyện lên, để người khác biết được Ngân Nhi là yêu vương thì hậu quả rất khó lường, Đạo gia cũng không thể giấu diếm được nên hắn ta phải nghĩ cách giải quyết chuyện này.
Rất may là trù nghệ của Viên Phương là do Viên Cương dạy dỗ, hiện tại hắn ta cũng chỉ còn thiếu vài thứ gia vị nữa mà thôi.
Viên Cương nghĩ tới những thôn xóm gần đó nên tới tìm xem, trên đồng ruộng không có thì có lẽ trong đống đổ nát phía xa là có, đại quân chỉ vơ vét lương thực, chưa chắc lấy đi cả những thứ vớ vẩn đó.
Nơi giấu người trong khu đổ nát này cũng không nhiều, Viên Cương tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn mà thôi, thế nhưng trong mắt của hai người lúc trước chạy trốn lại coi như hắn ta đang điều tra, nên rất là hoảng loạn, một lúc sau vội vàng chạy trốn đi nơi khác.
Đúng lúc này, một con ngựa phóng nhanh tới đây, Viên Cương thấy vậy liền vội vàng núp ở phía sau bức tường đổ.
Hai tên nông phu kia khi đang chạy thì gặp được người kỵ sĩ này nên càng hoảng loạn, vội vàng quay đầu chạy hướng khác.
Người kỵ sĩ kia rút kiếm ra, quát: "Đứng lại!"
Dù sao chỉ có hai chân, cũng không thể chạy nhanh bằng bốn chân nên hai tên nông phu sợ hãi tới mức quỳ trên mặt đất, liên tục cầu xin tha thứ.
Con ngựa dừng lại, người kỵ sĩ nhìn chằm chằm vào hai người đang quỳ trên mặt đất mà hỏi: "Hai người các ngươi là ai? Có phải là gian tế của nước Yến không?"
Hai tên nông phu liên tục dập đầu: "Chúng ta không phải gian tế, không phải gian tế, chúng ta là nông dân ở nơi này, không kịp chạy đi nơi khác, đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng..."
Khi nghe được những lời này thì người kỵ sĩ kia buông thanh kiếm trong tay xuống, khi thấy thân hình gầy gò của hai người thì đúng là không giống gian tế, hốc mắt người này đỏ lên.
Người kỵ sĩ này đút kiếm vào trong vỏ kiếm, rồi nhảy xuống ngựa, tháo chiếc tay nải của mình ra, ngồi xổm trước mặt hai người mà lấy lương khô từ trong tay nải ra cho hai người.
Lương khô được tạo thành hình rất xinh đẹp, còn có cả bánh ngọt nữa.
Có lẽ là đã rất đói, khi thấy thức ăn xuất hiện trước mắt mình, cũng thấy người kỵ sĩ này không muốn giết hai người mình nên hai người cướp vội lương khô, ăn như hổ đói.
Mà lương khô không có nước, ăn nhanh như vậy thì hậu quả là cả hai đều bị nghẹn, cả hai phải cố gắng lắm mới nuốt miếng lương khô này xuống.
Người kỵ sĩ đó chảy nước mắt, dùng tay áo lau đi rồi nói với giọng của một nữ nhân: "Ăn từ từ thôi, đừng vội, đều là của hai người, không có ai tranh cướp đâu." Rồi tiếp tục lấy hết lương khô trong tay nải ra cho hai người.
Viên Cương hé mắt từ sau bức tường đổ gần đó ra nhìn cảnh tượng này, nữ nhân sao? Chẳng lẽ là nữ giả nam trang?
Hai tên nông dân kia nghe được tiếng nói này thì mới giật mình, hỏi lại: "Đại nhân là nữ?"
Người kỵ sĩ kia lại khôi phục lại âm thanh của nam nhân, đứng dậy nói: "Quân Tống không thể bảo vệ quốc gia, làm cho các người phải chịu khổ, là lỗi của chúng ta. Các người cũng đừng ở lại nơi đây, quân Yến lúc nào cũng có thể càn quét qua nơi này, hãy cầm theo số lương khô này mà đi tới kinh thành đi, nhanh lên."
Khi nghe được người kỵ sĩ này nhắc tới quân Yến thì hai tên nông dân quay đầu về phía đống đổ nát, một người đưa tay chỉ tới rồi nói: "Đại nhân, quân Yến, có thám tử quân Yến đang núp ở đó."
Người kỵ sĩ kia cảnh giác lên, ánh mắt đưa về phía sau bức tường đổ, quả thật là có kẻ nhìn lén, rồi đưa tay lên, hai mũi ám tiễn bắn ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!