Chương 9: (Vô Đề)

Sau khi ngẫm lại hết từng ấy chuyện đã diễn ra thì chung quy con người ta vẫn sẽ luôn bỏ sót một vài chi tiết nhỏ.

Ví như hôm nay không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Thư Uyển đã nhận lời mời của Giang Yến. Sau khi cùng nhau rời khỏi căn hộ, cô lên chiếc Maybach màu đen kia của anh.

Xe lái ra khỏi khu chung cư, đi ngang qua công ty môi giới ở khu Tây.

Có hai nhân viên môi giới mặc vest đang đứng hút thuốc ở cửa công ty, bọn họ đang nói chuyện thì thấy xe của Giang Yến phóng nhanh qua mặt mình.

Một người môi giới có vóc dáng cao lớn trong số họ nhìn những chiếc lá bị ống pô ô tô thổi bay lên, thở dài cảm khái một câu: "Ài, đúng là thời buổi bây giờ! Có tiền mới là chân lý chứ!"

Người bên cạnh liếc anh ta một cái: "Sao tự dưng lại nói vậy?" 

"À…" Anh ta hất cằm, "Chiếc Maybach vừa chạy qua đó đó, hai người ngồi trên xe là khách hàng của tôi. Cô gái kia muốn thuê một căn hộ nhưng tìm mãi vẫn chưa có căn nào phù hợp. Còn người đàn ông kia thì đi thẳng đến công ty môi giới rồi hỏi tôi xem có phải cô ấy muốn thuê một căn hộ hay không, hỏi xong thì anh ta mua đứt luôn căn hộ nhỏ mới hoàn thiện nội thất xong trong khu chung cư này, rồi anh ta yêu cầu tôi để căn hộ đó lại cho cô gái ấy thuê."

"Còn nữa nhé, lúc mà tôi cầm hợp đồng đến cho bọn họ ấy còn thấy người đàn ông đó giả vờ như không biết người thuê nhà là cô gái đó, hỏi cô ấy gì mà em là người muốn thuê căn hộ này ư? Còn nói gì mà trùng hợp quá."

"Đây là cách mấy gã nhà giàu thời nay theo đuổi gái à???" Người bên cạnh ngạc nhiên nhưng vẫn không hiểu: "Nhưng kể ra cũng lạ thật, anh nói xem mua nhà rồi sao không giáp mặt đưa cho cô ấy luôn nhỉ? Lại còn bày đặt giả vờ cho thuê nhà nữa chứ."

"Ai mà biết mấy người giàu này nghĩ gì." Anh trai ấy mím môi dập tàn thuốc, chợt nghĩ đến Thư Uyển, không khỏi tặc lưỡi: "Nhưng mà vẫn phải nói một câu, cô gái đó quả là rất đẹp. Đã nhiều năm rồi tôi mới gặp được một người đẹp như vậy, chẳng trách người ta sẵn sàng vung tiền như rác vì gái xinh."Thư Uyển không biết Giang Yến định dẫn mình đi ăn ở đâu.

Sau khi lên xe Giang Yến hỏi cô có muốn ăn gì không.

Từ trước đến nay Thư Uyển không quá hứng thú với việc ăn uống, không có món nào cô thích và cũng không món nào cô không thích cả. Người con gái suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Giang Yến đánh tay lái, trầm ngâm nói: "Vậy để tôi quyết định nhé?"

"Vâng, anh quyết định đi."

Kết quả của việc Thư Uyển để cho anh quyết định là nửa tiếng sau họ mới chạy đến được một nhà hàng nọ.

Trời dần khuya, những ngôi sao rải rác trên bầu trời cao làm bạn với vầng trăng cô đơn.

Thư Uyển nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ở lối vào bên trong có một tấm bia đá khắc ba chữ "Nhất Chi Xuân", giữa các rãnh chữ có màu đỏ tươi, có vẻ như những chữ này thường xuyên được người ta sơn lại.

Có hai ngọn đèn màu cam được treo cạnh tấm bia đá, ánh sáng trông không tốt lắm nhưng chính sự mờ ảo này đã làm tăng thêm bầu không khí cho nơi đây.

Thư Uyển không ngờ một nơi trông giống như Lâm viên Giang Nam này lại là một nhà hàng, cô hơi ngạc nhiên hỏi anh: "Chúng ta sẽ ăn ở đây ư?"

"Đúng vậy." Giang Yến tháo dây an toàn ra, "Chắc là em sẽ thích phong cách ở đây."

Anh vừa nói vừa xuống xe đi vòng qua ghế phụ, chu đáo giúp Thư Uyển mở cửa xe ra.

Trước những hành động lịch sự và lễ độ ấy của anh, cô luôn khách sáo nói lời cảm ơn nhưng đồng thời cũng bộc lộ sự xa cách.

Giang Yến không quan tâm quá nhiều đến điều đó, dù sao có những việc diễn ra chậm rãi thế này vẫn tốt hơn vội vàng nhiều, vì thế anh không nói gì dẫn cô vào trong.

"Nhất Chi Xuân" ở bên trong trông trang nhã hơn so với bên ngoài nhiều, khu vực bên trong thuộc kiểu dáng biệt phủ Trung Quốc, có một hồ nước nhỏ mọc vài bông hoa súng tươi đẹp. Cạnh ao là con đường lát đá cuội, phía trên treo những ánh đèn loe lét mờ ảo, bước sâu vào bên trong có thể nghe thấy tiếng cổ cầm du dương.

Đi qua khoảng sân, một tòa nhà nhỏ ba tầng lọt vào tầm mắt của Thư Uyển.

Lúc sau cô mới nhận ra tòa nhà này là lối vào chính thức của nhà hàng.

Người con gái tiếp tục tiến về phía trước, không dằn được lòng ngước mắt đánh giá hoàn cảnh nơi này.

Cánh cửa chính đi vào được làm bằng gỗ đàn hương đỏ, tay nắm cửa được dát vàng.

Hai bên lối vào bên trong có những cô gái mặc sườn xám duyên đang đang hơi cúi đầu chào: "Ngài Giang, phòng riêng ngài đặt đã được chuẩn bị xong hết rồi ạ, mời ngài đi lối này."

Ngài Giang?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!