Chương 4: (Vô Đề)

Thư Uyển lấy lại bình tĩnh đẩy cửa phòng ký túc xá ra.

Cô quay người lại thờ ơ trả lời câu hỏi của Hạ Mãn Nguyện: "Mấy năm trước anh ấy với mẹ của ảnh đến ăn sáng ở cửa tiệm nhà mình."

Hạ Mãn Nguyện vẫn đang chờ đợi câu tiếp theo của cô, nhưng chờ hồi lâu vẫn không thấy cô nói thêm gì nữa.

"Chỉ thế thôi à?" Cô nàng hỏi.

"Ừ, chỉ thế thôi." Thư Uyển trả lời rồi cởi chiếc áo vest ra.

"Sao lại như vậy được trời?" Hạ Mãn Nguyện tò mò hỏi tiếp: "Chẳng lẽ mấy năm sau cậu không gặp lại anh ấy nữa hả?"

Đã từng gặp rồi.

Nhưng……

Ánh mắt Thư Uyển u ám đi.

Cô không nói nữa cúi đầu kiểm tra lớp lót bên trong chiếc áo, nhận ra bên trong chỉ bị dính một chút sơn thì bỗng thấy nhẹ nhõm cả người.

Cô đặt áo vest lên ghế sau đó thay cái váy bẩn ra, mặc cái quần dài vào rồi vứt cái váy bẩn ấy vào chậu giặt ở ngoài ban công.

Hạ Mãn Nguyện còn muốn buôn chuyện về cô và Giang Yến nhưng cô nàng chưa kịp nói gì thì đã bị Thư Uyển cắt ngang: "Mãn Nguyện, mình định đi đến phòng giặt đồ, cậu có đi cùng không?"

"Mình…mình không đi đâu!"

Hạ Mãn Nguyện vừa thay bộ đồ ngủ xong, cô nàng đang định ngồi xuống ghế để đặt đồ ăn ngoài.

"Vậy mình tự đi nhé." Thư Uyển nói.

Cô xách chậu giặt chuẩn bị đi về phía cửa thì Hạ Mãn Nguyện nhớ ra cô nàng còn một bộ quần áo bẩn nên vội ngăn cô lại: "Nàyyy, Uyển Uyển! Đợi mình chút!"

Thư Uyển quay lại nhìn cô nàng.

Hạ Mãn Nguyện ôm áo sơ mi chạy đến trước mặt cô: "Uyển Uyển của chúng ta là một cô gái xinh đẹp và tốt bụng nhất trên thế giới nàyy ~~ cậu có thể giúp mình giặt bộ đồ này với được hông?"

Hạ Mãn Nguyện là ví dụ điển hình của kiểu con gái ngọt ngào, tính cách cô nàng rất sôi nổi và dễ thương cực kỳ, mỗi khi có việc cần nhờ vả là cô nàng luôn thích chớp chớp đôi mắt to tròn làm dáng dễ thương để nhõng nhẽo với Thư Uyển.

Lúc mới tới ký túc xá cô nàng là người đầu tiên chạy đến bên giường cô, cười hi hi nói chuyện với cô: "Thư Uyển, cậu chuẩn bị treo mùng chống muỗi đúng không? Nếu cậu không treo được thì mình sẽ treo giúp cậu nè!"

Lúc đó Thư Uyển chỉ nhờ Hạ Mãn Nguyện giúp một việc thôi, nhưng cô không ngờ rằng trong tương lai cô nàng sẽ trở thành người bạn thân nhất của cô ở những năm đại học này.

Nhìn đôi mắt long lanh lấp lánh đó của bạn mình, Thư Uyển bó tay cầm luôn cái áo sơ mi ấy đi.

Sau khi đến phòng giặt, Thư Uyển ném quần áo bẩn vào máy giặt tự động, rồi cô cầm áo vest của Giang Yến đi ra ngoài.

Ở cổng phía Bắc của Đại học Nam Thanh có một tiệm giặt khô, Thư Uyển đến đó hỏi ông chủ ở đó xem sơn dính vào áo vest có thể giặt sạch được không, ông chủ kiểm tra một lượt thấy áo vest này là hàng cao cấp nên thẳng thừng ra giá cao với Thư Uyển.

Người con gái do dự hai giây nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, cô yêu cầu ông chủ xuất biên lai xong sau đó quay trở lại ký túc xá.

Mười giờ tối, trước lúc ký túc xá đóng cửa thì Đường Nhu và Chu Nguyệt vội vàng chạy về, hai cô gái này uống rượu rất nhiều nên vừa bước vào cửa là mấy người bên trong đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

Thư Uyển đang viết một bài tiểu luận ngắn cho tiết học Tư tưởng Mao Trạch Đông, vừa ngửi thấy mùi rượu thì nhíu mày.

Hạ Mãn Nguyện đã leo lên giường nhưng nghe thấy tiếng động nên cô nàng ôm điện thoại vén mùng lên thò đầu ra xem: "Này, các cậu về rồi đó à?"

Đường Nhu xua tay: "Đã về rồi đã về rồi, đúng là mệt chết tôi mà." Vừa nói cô ta vừa ngả người xuống ghế.

Hạ Mãn Nguyện: "Hôm nay giao lưu hữu nghị thế nào? Vui không? Có anh chàng đẹp trai nào không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!