Lục Vương gia cũng chống gậy, tức đến nổi gân xanh, đòi ban chết cho ta.
Lão trù nương nghe xong sợ đến run lẩy bẩy, lúc xào thức ăn chân cũng run, tay cũng run, run đến mức trong trứng xào một nửa là vỏ trứng, một nửa là muối.
Tiểu thái giám chỉ biết "a ba a ba", liều mạng dập đầu xin tha cho ta, vừa dập được hai cái, chính hắn ta đã đau đến rơi nước mắt.
Ta chống gậy đổ đống trứng mặn chát đi, giúp tiểu thái giám lau sạch nước mắt, rồi thu dọn bát đũa Lục Vương gia đập nát.
Ta quấn những dải vải dày lên gậy chống của hắn, bảo hắn: "Ta thử rồi, quấn vải vào dùng sẽ thoải mái hơn."
Lục Vương gia cầm gậy, lạnh lùng hừ một tiếng, nhìn lên bàn ăn có trứng xào vàng ruộm, rau dại xanh mướt và canh nấm.
Sau khi sa sầm mặt nếm thử hai miếng, lông mày hắn giãn ra rõ rệt, nhưng vẫn giữ bộ mặt hà khắc: "Được rồi, đừng có mà khóc tang nữa, ngồi xuống cùng ăn đi."
Tiểu thái giám chuyển buồn thành vui, hì hì cầm bát bắt đầu ăn ngốn nghiến, lão trù nương thì s* s**ng gắp thức ăn cho bọn ta.
Mà vị Lục Vương gia "âm hiểm độc ác" kia dường như đã sớm quen với tất cả chuyện này, còn tâm lý dịch bát thức ăn về phía bà ấy.
Đám hộ vệ tuần tra thấy cảnh này, mỉa mai rằng: "Vốn dĩ là một bàn già yếu bệnh tật, giờ lại thêm một đứa ngốc."
Ta húp hai ngụm canh nấm ngọt lịm, nhìn nhìn mọi người có mặt, cảm thấy lời hắn ta nói rất có lý, bèn tán đồng gật gật đầu.
Lục Vương gia thấy ta còn dám gật đầu, lại tức đến nổi gân xanh, gõ liên tiếp mấy phát lên đầu ta khiến nó sưng u mấy cục.
Hắn phạt ta quét sạch lá rụng trong viện, nhưng ta chống gậy, lá trong viện cứ rụng mãi, ta đành thức trắng đêm canh gốc cây, rụng lá nào quét lá đó.
Lục Vương gia thấy ta ngây ra canh cây chổi, tức đến nghiến răng nghiến lợi, lại tặng thêm cho đầu ta mấy cục u nữa.
Hắn bắt ta nhổ sạch cỏ dại trong viện, nếu không không được nghỉ ngơi, ta vốn là người nghe lời chủ tử, liền không ăn không ngủ nhổ cỏ suốt ba ngày.
Lúc Lục Vương gia ăn trứng xào vỏ trứng, ta đang nhổ cỏ; lúc Lục Vương gia nhìn lá rụng than ngắn thở dài, ta vẫn đang nhổ cỏ.
Đêm đến Lục Vương gia đau chân không ngủ được, gặp ác mộng, ta vẫn đang nhổ cỏ.
Nhổ xong ta giã cỏ thành bùn, làm thành miếng dán: "Dán cái này lên sẽ không đau nữa."
Hắn nhìn nhìn đầu ta đầy những cục u lớn nhỏ, lại nhìn miếng dán trên chân, trong mắt thoáng qua vài tia áy náy, muốn nói lại thôi.
Vừa định nói gì đó, lại thoáng thấy trong miếng dán có nửa cái chân châu chấu, hắn thận trọng hỏi ta: "Đây cũng là một phần của phương thuốc sao?"
Vẻ mặt ta thản nhiên, vứt nửa cái chân kia đi, bảo: "Không phải, ta cũng không biết nó nhảy vào từ lúc nào."
Lục Vương gia nghe xong mặt xanh lét, ném miếng dán ra thật xa.
Gầm lên: "Ngươi, ngày mai không được ăn cơm!"
……
Đến phủ Lục gia tháng thứ hai, quản sự ma ma đến thăm ta một lần.
Thấy ta không thiếu tay thiếu chân, bà ta thở phào một cái, đồng thời lại hơi có chút thất vọng.
Bà bảo mấy tiểu cung nữ, thái giám dưới tay bà ta đều lanh lợi hơn ta, nhưng chẳng đứa nào làm bà ta bớt lo bằng ta.
Mấy hôm trước lén lập sòng bạc bị bà ta tóm được, tiền cược chính là liệu trong vòng hai tháng ta có bị Lục Vương gia đánh chết hay không.
Số người đặt cửa ta bị đánh chết cao tới bốn trăm hai mươi người, số người đặt cửa ta bình an vô sự chỉ vẻn vẹn có hai người.
Vừa ăn kẹo mạch nha ma ma mang đến, ta vừa hỏi: "Ma ma, bà đặt cửa bên nào thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!