Chương 3: Hương vị của tổ ấm giả tạo

Editor: Trang Thảo.

Yêu đương chẳng phải việc gì khó khăn. Nó thực sự giúp ta giết thời gian và tìm thấy niềm vui. Chỉ là sau vài ngày, ta thấy việc đi tìm người khá phiền phức nên đã bảo Vân Túc dọn đến căn biệt thự của mình. Ban đầu cậu ta không đồng ý, cho đến khi ta tỏ vẻ buồn rầu.

"Vậy thì ngày nào tôi cũng phải dùng cách đưa cậu đi ngắm mặt trời mọc để tìm cậu thôi."

Lúc này cậu ta mới chịu thỏa hiệp. Con người là sinh vật vừa yếu ớt vừa rắc rối, mỗi ngày còn phải ăn đủ ba bữa. Ta không cần ăn, cũng chẳng phải con người nên dĩ nhiên không biết nấu nướng. Căn bếp trong nhà vốn chỉ để làm cảnh, nhưng từ khi Vân Túc dọn vào, ta đã cùng cậu ta đi siêu thị mua rất nhiều nguyên liệu về.

Cậu ta thường xuyên tự tay xuống bếp. Trước đó, lần nào cậu ta cũng cười và hỏi: "A Uyên muốn ăn gì nào?"

Không giống lũ ác ma cấp thấp lấy thịt người làm thức ăn, ta chỉ cần hấp thụ ánh trăng là đủ. Thức ăn của con người không thể làm ta no bụng, nhưng ăn vào cũng chẳng sao. Vì vậy, mỗi lần như thế ta lại xoa tóc cậu ta, dùng đầu ngón tay m*n tr*n nhẹ nhàng rồi dịu dàng đáp: "Chỉ cần là Tiểu Túc làm, món gì tôi cũng thích."

Thiếu niên cong mắt, nụ cười càng thêm sâu. Theo cách nói của con người, một "bạn trai" xuất sắc phải luôn để mắt đến đối phương. Vậy nên khi cậu ta đang bận rộn trong bếp, ta tiến vào từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo cậu ta. Phim truyền hình thường diễn như vậy mà.

"Có chuyện gì sao?" Vì quá đột ngột nên Vân Túc xoay người lại, nghi hoặc nhìn ta.

"Không có gì." Ta tựa cằm lên đầu cậu ta, thầm nghĩ eo của người này cũng thật mảnh khảnh.

Vân Túc cười, dừng động tác tay lại, để mặc ta ôm một lát rồi mới nhắc nhở: "Anh ra ngoài chờ tôi đi. Lát nữa nấu nướng khói dầu nhiều sẽ làm anh khó chịu đấy."

Ngồi bên bàn ăn, ta chống cằm nghe những tiếng động thỉnh thoảng phát ra từ phòng bếp. Ta nheo mắt, cảm thấy hình như mình bị xem thường rồi.

Ta vốn là kẻ vạn năng, chỉ là nấu một bữa cơm thôi mà. Học một chút là xong ngay thôi.

Ta nghe nói các cặp đôi sống chung thường ngủ cùng một phòng. Không chỉ nghe kể, ta còn tự mình chứng thực điều đó đúng là sự thật. Vân Túc thường xuyên ngơ ngẩn, quên mất những chi tiết nhỏ nhặt có thể hâm nóng tình cảm, nên ta đã vô cùng tốt bụng nhắc nhở cậu ta.

"Như vậy sao?" Cậu ta ngẩn người, vẻ mặt thoáng chút mất tự nhiên: "Thật ra ngủ riêng cũng không sao mà, tôi sợ anh không quen..."

"Sẽ quen thôi." Ta đáp: "Đêm nay tôi sẽ dọn sang phòng em."

Dù sao buổi tối ta cũng không ngủ, nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Cậu ta hơi hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại đồng ý: "Vậy thì được."

Đêm đến, Vân Túc nằm ngửa trên giường, trông vô cùng căng thẳng, chẳng khác nào một bức tượng nhỏ bất động. Cậu ta không nói lời nào, cũng chẳng thèm nhìn ta. Ta lật chăn nằm xuống bên cạnh. Lúc này cậu ta mới thận trọng trở mình, nhỏ giọng bảo: "A Uyên, nếu buổi tối tư thế ngủ của tôi không tốt làm phiền đến anh, anh cứ đánh thức tôi nhé."

Ta thuận thế ôm cậu ta vào lòng, xoa đầu đáp: "Không sao đâu."

Vân Túc khi ngủ rất yên tĩnh, không hề có thói quen xấu nào, ngay cả tiếng hít thở cũng vô cùng khẽ. Ta đã từng lẻn vào phòng nhìn cậu ta ngủ nhiều lần, nhưng lần nào gương mặt ấy cũng quá đỗi tĩnh lặng.

Hôm nay chúng ta đi chơi ở công viên giải trí cả ngày, có lẽ vì mệt nên Vân Túc ngủ thiếp đi rất nhanh. Ta cúi xuống nhìn phần cổ áo hơi trễ, để lộ làn da trắng như sứ mịn màng. Nhìn lên thêm chút nữa là phần cổ trắng ngần như tuyết, yếu ớt và chẳng có chút phòng bị nào.

Khóe môi ta khẽ cong lên, bất chợt cảm thấy răng hơi ngứa ngáy. Nghĩ là làm, ta thuận theo bản năng cúi đầu cắn nhẹ lên đó. Con người quá đỗi mong manh, ta chỉ cần dùng lực một chút thôi cũng có thể làm đứt cổ cậu ta. Vết thương ấy sẽ mất rất lâu mới lành lại được.

Vì vậy ta phải hết sức kiềm chế lực đạo. Nói là cắn, thực ra giống như một nụ hôn gặm nhấm nhẹ nhàng hơn. Làn da ấy mềm mại và ấm áp đúng như ta tưởng tượng. Trong cơn mơ, Vân Túc dường như cảm nhận được điều gì đó nhưng không tỉnh lại, chỉ hơi nhíu mày, bàn tay bất an túm chặt lấy vạt áo ta.

Ta vòng tay ôm lấy cổ cậu ta, tận hưởng nhịp đập của mạch máu đang rung động dưới lòng bàn tay mình một cách đầy thỏa mãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!