Chương 9: (Vô Đề)

Nhiễm Khiết Nhất đi vào phòng làm việc của Trì Thành, từ trước vốn không trở ngại, nhưng lần này, cô lại bị thư ký cản lại.

"Nhiễm tiểu thư, Trì tổng đang mở coi tin tức hội nghị."

Nhiễm Khiết Nhất tính tình hấp tấp, bộ dáng có chút diêm dúa cười lạnh : "Có phải anh ấy trước đó biết tôi đến, muốn cô ngăn cản tôi?"

Thư ký vẻ mặt bị làm khó, Nhiễm Khiết Nhất vòng qua cô ta, trực tiếp xông vào phòng làm việc.

Trì Thành lại thật sự đang coi tin tức hội nghị. Bị cô đột nhiên xông vào cắt đứt, anh chỉ nhíu nhíu mày, Nhiễm Khiết Nhất ảo não một trận gắt gao nắm tay nắm cửa.

Trì Thành dùng tay ra hiệu ý bảo cô đến góc ghế sa lon chờ, vừa hướng màn hình nói: "Es tut mir leid. Bitte fahren Sie fort."

Nhiễm Khiết Nhất đợi chừng nửa giờ đồng hồ, hội nghị mới kết thúc, thú vị hưởng thụ nghe anh nói tiếng Đức, nhưng Nhiễm Khiết Nhất một điểm cũng không cười ra được.

Trì Thành vì cô rót chén nước, còn chưa có đem nước đến cho cô, liền nghe cô nói: "Anh đã 5 ngày không có về nhà."

"Có chút bận, không thể không ngủ ở công ty."

"Anh ở đây là trốn em."

Trì Thành sớm thành thói quen cô là người gây sự. Cô gái trước mặt này có loại khí chất nào đó, rất giống người kia ——

Giống như cố ý xa lánh, anh ngồi đối diện cô: "Anh biết em đi tìm cô ấy."

Cô ấy? Người nào? Nhiễm Khiết Nhất nghĩ, làm ra vẻ không biết cũng không có cơ hội, "Đây chính là nguyên nhân anh không chịu gặp em?"

"..."

"Đúng vậy, là em đi tìm cô ấy, vậy thì thế nào? Cô ta hại anh còn chưa đủ thảm? Em muốn cô ấy cách anh xa một chút, có cái gì không đúng?"

Trì Thành từ chối cho ý kiến, Nhiễm Khiết Nhất nhìn không ra tâm tình của anh, nửa điểm cũng không ra, anh vẫn lạnh nhạt như cũ: "Em đánh cô ấy?"

"Cô ta nói cho anh ?" Nhiễm Khiết Nhất cười một tiếng, hết thảy đều vô lý như vậy, cô làm sao mà có thể không cười, "Anh tin tưởng?"

Trì Thành tựa hồ cười , có chút bất đắc dĩ. Vẻ mặt như thế rơi vào trong mắt người yêu, đơn giản là ngang ngược dung túng.

Dung túng chính là người nào? Nhiễm Khiết Nhất hoàn toàn không có lý do bới lên.

"Cô ấy cũng không phải là người tốt, nếu quả thật em đánh cô ấy, làm sao có thể không bị thương chút nào?"

"..."

"Cô ta đem tủ treo quần áo lật loạn như vậy, tìm khắp nơi không được đồ của em... Lần sau nếu như anh đang còn muốn diễn trò trước mặt cô ấy, nhớ đem toàn bộ gì đó chuyển đến phòng em đi, đừng làm cho cô ấy nhìn ra sơ hở. Dĩ nhiên, nếu như còn có lần sau."

"Anh đã biết, tại sao còn muốn trốn em?"

Nhiễm Khiết Nhất hỏi xong liền ngây ngẩn cả người. Cô biết mình đã hỏi tới trọng điểm, bởi vì sắc mặt của anh trong nháy mắt, cứng nhắc.

Cô rốt cuộc đọc hiểu vẻ mặt của anh.

Một tia chán nản siết chặt ngực, thế cho nên thanh âm của cô cũng bất giác thấp xuống : "Cho nên... người như vậy, anh coi như hiểu rõ cô ta, anh cũng vẫn, còn muốn cô ấy..."

Đây không phải là câu nghi vấn.

Chỉ là, nhàn nhạt tuyên bố sự thật.

Trì Thành thật sâu thở dài một hơi, "Khiết Nhất, em đáng giá có một nam nhân tốt, thật."

Cô đối với anh có cảm tình, rốt cuộc lộ ra sơ hở? Anh rốt cuộc ý thức được tình thế nghiêm trọng, không thể để mặc cho cô đến gần nữa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!