Chương 8: (Vô Đề)

"Mặc dù nói như vậy có thể không lễ phép, nhưng thật, loại bạn gái trước này, có lúc rất làm cho người ta chán ghét ."

Thì Nhan khóe miệng rụt rè, đè nén, không có đáp lời.

Nhiễm Khiết Nhất tiếp tục nói: "Thì tiểu thư, tôi cũng không muốn nói thêm cái gì, Trì Thành hiện tại rất tốt, tôi chỉ hi vọng cô, đừng quấy rầy anh ấy nữa."

Thì Nhan cười cười, gẩy một nhóm tóc, "Cô có thể hiểu lầm, tôi cùng Trì tổng đơn thuần là quan hệ trên công việc, ngày hôm qua tôi tới đưa bản thiết kế cho anh ấy."

Cô ta gấp như vậy cùng Trì Thành phủi sạch mọi quan hệ, Nhiễm Khiết Nhất tựa như không ngờ tới, ngẩn người một lúc mới cười nói: "Thì tiểu thư cũng là người hiểu chuyện, coi như tôi nhiều chuyện đi."

Phòng bếp, bên trên còn nồi canh xương hầm cách thủy , Nhiễm Khiết Nhất nghĩ đã đến lúc rồi, đứng dậy, như muốn đi vào, càng giống như muốn tiễn khách.

Thì Nhan thức thời đứng lên, "Vậy tôi sẽ không quấy rầy, cái túi xách của tôi..."

"Trong thư phòng, tôi giúp cô đi lấy."

"Không cần, tôi tự mình đi."

Thì Nhan vào thư phòng cầm túi của mình, phòng ngủ chính sát vách ngay tại thư phòng đang đóng cửa, Thì Nhan ở ngoài cửa dừng một chút, cắn răng một cái mở cửa vào phòng ngủ chính.

Giường, tủ sách, tủ TV, lò sưởi điện tử trong tường... Không có bàn hóa trang.

Trong phòng tắm, một chiếc bàn chải đánh răng, một cái khăn lông.

Trong phòng để quần áo, tất cả đều là y phục của đàn ông.

Thì Nhan gần như xếp lại tủ , cũng không có hủy đi nếp gấp áo sơ mi, lục lọi lật ra cũng không tìm được nửa món quần áo phụ nữ.

Thì Nhan hừ cười một tiếng, đứng lên, liếc thấy mình trong gương lớn, khóe miệng lại có một tia cười hả hê.

Thì Nhan vỗ vỗ mặt của mình, thu nụ cười, không có thời gian dọn dẹp tủ treo quần áo bị lật loạn, vội vàng từ trong phòng ngủ chính ra ngoài.

Nhiễm Khiết Nhất mới từ phòng bếp ra ngoài, thấy cô đã cầm túi, "Đi thong thả."

Thì Nhan khẽ vuốt cằm, xuyên qua phòng khách thì tựa như mới nhớ tới cái gì, quay đầu hướng Nhiễm Khiết Nhất nói: "Nhiễm tiểu thư, nếu như giữa cô và Trì tổng có vấn đề gì, tôi đề nghị cô tìm hắn nói chuyện một chút. Dù sao, trong lòng muốn bảo vệ một người đàn ông, chỉ từ một phía người phụ nữ là vô dụng, mấu chốt phải xem người đàn ông này nghĩ như thế nào."

Dĩ nhiên, cũng phải xem anh ta không phải người đàn ông của cô... Thì Nhan ở trong lòng yên lặng bổ sung.

Nụ cười Nhiễm Khiết Nhất duy trì trên mặt rốt cuộc có chút thay đổi.

Không đợi cô ta đáp lời, Thì Nhan giơ túi lên đi ra.

Cô đặc biệt cho mình phóng túng cả ngày, tâm tư cùng ý nghĩ đi đến nơi này, lại gặp chuyện như vậy, giờ phút này cơm trưa cũng bị mất, tâm tình tự nhiên không phải quá tốt, cho nên tự gọi điện thoại cho Tịch Thịnh, thế nhưng đứa em này lại làm cho cô nghe âm chờ một hồi lâu mới nhận, thanh âm của cô có chút bức người: "Buổi trưa mời ta ăn cơm."

Tịch Thịnh vừa mới nhẹ nhàng thích thú đánh xong một trận quyền anh, thanh âm ức chế không được hưng phấn: "Chị tới ZT bách hóa đi, em luyện quyền xong đi đón chị."

"Lại đi luyện quyền? Em không phải muốn chết?"

Mắt thấy Thì Nhan lại muốn chửi, Tịch Thịnh cuống quít lấy lòng: "Yên tâm, chân của em hiện tại linh hoạt khỏi bàn."

Thì Nhan dừng một chút, sửa lời nói: "Em ở quán quyền anh chờ chị, chúng ta đánh một trận."

Tâm tình buồn bực, cấp bách được giải trừ, Thì Nhan đi ô

-tô tiến về phía trước, tốc độ xe cơ hồ đạt đến giới hạn lớn nhất. Thở hồng hộc chạy tới quán quyền anh.

Tịch Thịnh không dám trêu chọc cọp mẹ này, suy tính đổi hạng cân nhẹ, theo cô so chiêu. Đánh một vòng, mồ hôi rơi như mưa, Thì Nhan mặc dù bị mấy quyền, nhưng cực kỳ sảng khoái, phiền muộn rốt cuộc cách xa cô.

Tịch Thịnh ở phòng tắm bên ngoài đợi cô, Thì Nhan tắm cho cả người thơm mát, sảng khoái tinh thần đi ra, đặc biệt phóng khoáng chụp vai hắn, "Đi! Chị mời em ăn bữa tiệc lớn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!