Thời điểm Tịch Thịnh mang hành lý vào nhà phát hiện Thì Nhan đang ở nhà, hết sức giật mình, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, rõ ràng mới hơn 5h chiều, " Người cuồng công việc như chị, thế nhưng lại nhàn rỗi ở nhà!"
Thoáng nhìn rương hành lý, trong đầu Thì Nhan liền kém cỏi nhớ lại, dứt khoát không quan tâm đến.
"Mấy ngày không gặp, thế nào chị đã đổi kiểu tóc rồi ?"
Cô vẫn trầm mặc.
Tịch Thịnh làm bộ tức giận vò mái tóc cô mới cắt bỏ, vô tình bị đá văng.
Gột rửa bụi bặm, ra đến cửa phòng tắm, Thì Nhan như cũ vẫn ngồi ở trên ghế sa lon, tư thế giống như lúc hắn vừa vào cửa nhìn thấy, ôm đầu gối co rúc.
"Chị làm sao vậy?" Tịch Thịnh ngồi vào bên cạnh cô lau tóc.
Tịch Thịnh là một người thẳng tính, không hỏi ra nguyên nhân quyết không bỏ qua, Thì Nhan do dự thật lâu, bất đắc dĩ mở miệng: "Có chuyện, không nghĩ ra."
"Nói."
Cô nâng má, suy nghĩ muốn giải thích như thế nào, "Có đồ tốt, rất muốn, đáng tiếc là của người khác. Nghĩ buông tha hay không buông tha, kết quả tự mình chuốc lấy cực khổ."
"Đàn ông?"
Thì Nhan có chút kinh ngạc, có chút giận chó đánh mèo, giọng nói không tốt: "Chớ vừa đoán liền trúng có được hay không?"
Hắn coi thường mặt thối của cô, dương dương tự đắc, nhún nhún vai: "Ai kêu em đây thông minh?"
Khuỷu tay Thì Nhan một vòng tách ra hắn, hắn vừa đảo mắt, cười âm trầm tiếp cận trở lại: "Chị gần đây bên cạnh trừ Bùi Lục Thần cùng bạn trai cũ kia, còn có những người khác? Người nào sức quyến rũ lớn như vậy để cho Thì Nhan chị cũng muốn giành?"
Giành? Thì Nhan lòng có ưu tư, âm lượng bất giác thấp: "Anh ta vốn chính là của chị đây..."
Tịch Thịnh rất lơ đễnh, tinh tế suy nghĩ lại lời của cô..., nhất thời mặt lạnh: "Thật đúng là chị cùng người bạn trai cũ có liên quan?"
Tịch Thịnh quen thuộc nhất cử nhất động của cô gái này, sự trầm mặc của cô rõ ràng là cam chịu.
Nóng nảy liền có chút không sợ lựa lời: "Thì Nhan chị cũng đừng học mẹ chúng ta."
Thì Nhan rõ ràng run lên.
Nghĩ lại giọng nói Thái Hướng, liền hối hận, Tịch Thịnh thần sắc ủ rũ một chút: "Em chỉ là sợ chị lại mơ hồ mắc phải việc đã trải qua giống mẹ chúng ta."
Cô quay lưng đi, không để ý hắn.
Tịch Thịnh ảo não gãi đầu, chọc vào lưng cô: "Cha nghĩ đến nơi này tảo mộ cho mẹ, em tạm thời không đồng ý, muốn hỏi một chút ý kiến của chị."
"..."
"Này, thật tức giận? Này?"
"..."
"Nhanh đến giờ cơm, nếu không em mời chị ăn cơm nhận tội?"
Thì Nhan không có lên tiếng, trên khay trà điện thoại di động của cô chấn động, cô cũng không để ý, còn Tịch Thịnh thay cô lấy tới: "Chị, tin nhắn."
Thì Nhan vồ đoạt lại, mở ra.
Trì Thành: túi xách của cô vẫn còn ở nhà tôi.
Cô lúc ấy cầm điện thoại di động cùng ví tiền liền xông ra bên ngoài, chỉ sợ mình đem toàn bộ đồ đi, sẽ khó mượn cớ vào cửa nhà anh ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!